Bà nội của Phó Thừa Lâm rất thích chăm sóc hoa cỏ nên trong sân nhà lúc nào cũng có hoa nở quanh năm. Lan hồ điệp mọc sát bên hoa phù dung, đua nhau đón gió, tạo thành từng cụm như sóng hoa cuộn trào, mang lại cảm giác như một biển hoa đang dập dềnh.
Khương Cẩm Niên dừng bước lại ngắm nhìn chúng.
Bà nội nói: "Bà còn mấy gói hạt giống hoa. Trước khi hai đứa đi, để Thừa Lâm mang theo rồi trồng trong sân nhà hai đứa. Còn mấy chậu cây cảnh này, con thích cái nào thì cứ mang về."
Những lời bà nói đều là lời thật lòng.
Không đợi họ trả lời, bà đưa tay lên gọi Khương Cẩm Niên: "Con thấy hai chậu lan này được không? Một người bạn già của bà tìm thấy chúng trên núi sâu, đây là giống hoa đẹp, trông cũng rất duyên dáng… Hai cây lan này mọc sát nhau rất giống cây liên lý (*), có ý nghĩa tốt, rất hợp với con và Thừa Lâm."
(*) Liên lý: từ này vừa có nghĩa là một cây có hai thân cùng mọc từ một gốc, vừa có nghĩa là tình cảm vợ chồng bền chặt.
Khương Cẩm Niên vô cùng bất ngờ.
Tính tới giờ phút này cô vẫn chưa làm gì cả, cũng rất ít nói.
Cô còn chưa kịp trả lời, Phó Thừa Lâm đã lên tiếng trước: "Da mặt bạn gái cháu mỏng, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, nên rất ngại nhận quà quý. Nhưng cháu rất thích chậu lan này, cháu thay cô ấy nhận luôn."
Bà nội cười: "Người một nhà mà, khách sáo gì nữa?"
Bà nắm lấy tay Khương Cẩm Niên, càng nhìn cô càng thấy thuận mắt, trong lòng âm thầm vui mừng. Không hiểu sao, bà rất mong Phó Thừa Lâm có được một mái ấm, có người thật lòng yêu thương và bao dung anh.
Nhưng Phó Thừa Lâm đã từng bộc bạch, mối quan hệ giữa anh và Khương Cẩm Niên chưa được vững chắc.
Bà nội quyết định giúp anh một tay.
Bà dắt Khương Cẩm Niên vào nhà, đến phòng sách, vừa đi vừa mở lời: "Con và Phó Thừa Lâm quen nhau bao lâu rồi? Nghe nó kể hai đứa là bạn đại học, vậy là biết nhau cũng nhiều năm rồi nhỉ. Thừa Lâm bình thường ít về nhà lắm. Nhà nó cũng từng xảy ra chuyện… mẹ nó còn chưa được thả, ba nó thì đi bước nữa rồi… Bây giờ bà chẳng còn mong gì nhiều, chỉ mong hai đứa được bền lâu.
Cái thằng bé này chẳng khiến người ta yên tâm chút nào, con thấy đúng không?"
Khương Cẩm Niên đáp lại: "Anh ấy là người rất tốt ạ."
Bà nội thuận miệng hỏi: "Hồi hai đứa học đại học nó đã tốt như vậy rồi à?"
Phòng sách rất rộng. Tủ sách gỗ đàn hương được chia tầng tinh tế, xếp chồng nhấp nhô, gắn liền vào tường, còn có cả một cầu thang xoay dẫn lên tầng hai.
Khương Cẩm Niên ngẩng đầu nhìn, bất chợt chạm phải ánh mắt của Phó Thừa Lâm — anh đứng trên lầu hai, tay vịn lan can, bóng nghiêng dưới ánh đèn, mỉm cười dịu dàng với cô.
Khương Cẩm Niên thì thầm: "Hồi đại học con đã thích anh ấy rồi. Anh ấy đối xử với ai cũng như nhau, không vì người ta xấu, nghèo, hay béo mà không muốn làm bạn. Anh ấy biết cảm thông, từng giúp đỡ rất nhiều người. Bản chất anh ấy rất lương thiện, ít nhất là so với đa số mọi người thì anh ấy lương thiện hơn rất nhiều."
Đây chỉ là một câu nói rất bình thường.
Nhưng Khương Cẩm Niên vừa nói vừa thấy xúc động.
Nhưng cô không khóc. Chỉ là hốc mắt hơi đỏ, cô cười nhẹ cho qua.
Phó Thừa Lâm đứng trên lầu hai định đáp lại cô nhưng lại bị ông nội kéo đi mất.
Vừa đi về phía phòng ăn, ông vừa nhẹ giọng khuyên nhủ: "Đừng cứ nhìn chằm chằm như thế, vợ con có chạy mất đâu. Cần cho người ta chút không gian, giới trẻ bây giờ đều thích tự do. Con cứ nhìn người ta không rời như giám sát thế này, người ta sao mà vui được?"
Phó Thừa Lâm đồng tình: "Cô ấy quả thực là người khá độc lập."
Ông nội vỗ nhẹ lưng anh: "Con biết là tốt rồi."
Tiếng nói và bước chân của hai người dần xa.
Trong phòng sách tầng một, bà nội Phó tranh thủ kể chuyện xưa: "Năm lớp 12, Thừa Lâm của chúng ta gặp chuyện, bị một nhóm người đánh đến mức phải nằm dưỡng thương mấy tháng. Con thấy vết sẹo dài trên tai trái nó chứ? Đó là vết sẹo y khoa. Có người cầm kéo cắt tai nó, dù có cứu được thì cũng bị lở loét suốt thời gian dài. Còn bao nhiêu khổ cực khác… cũng không thiếu. Họ hàng thân thích bạn bè thì nói ra nói vào khó nghe. Nó còn hay theo dõi tin tức về "nạn nhân", chính là đám người từng đánh nó.
Tiền bồi thường đều do bà và ông nó bỏ ra…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!