Chương 38: Nhân quả

Hứa Tinh Thần chống đầu bằng một tay, tay kia vẽ vòng vòng trên ga giường: "Cậu nghĩ xem, hôm qua cô ấy vẫn là người sống sờ sờ, còn cãi nhau với nhóm lễ tân bọn mình mà hôm nay đã bị phủ khăn trắng rồi. Tớ mới nghĩ đến đó thôi là da gà đã nổi khắp người."

Cửa sổ phòng ngủ hé mở, gió lạnh len vào thổi lao xao chiếc túi ni

-lông trên bàn.

Hứa Tinh Thần ngẩng đầu nhìn, rồi lại nằm xuống.

Mắt cô ấy hơi khó chịu, vô thức chớp liên tục, con ngươi đen láy ẩn dưới hàng mi dài cong vút. Khương Cẩm Niên ngồi dậy, cúi người nhìn cô ấy, hình bóng cô ấy phản chiếu trong đôi mắt của Khương Cẩm Niên.

Khương Cẩm Niên gợi ý: "Cậu cứ nghĩ thế này đi, kết cục của ai cũng giống nhau cả, chỉ khác là sớm hay muộn thôi."

Ánh mắt Khương Cẩm Niên đảo quanh căn phòng, phát hiện một quyển "Liêu trai chí dị" từ thời nhà Thanh. Cô cầm lên, tiếp tục nói: "Lúc tác giả viết cuốn này thì còn sống, nhưng lúc chúng ta đọc thì người ta đã sang thế giới bên kia rồi."

"Cậu suy nghĩ thông suốt thật đấy," Hứa Tinh Thần vẫn chưa lĩnh hội hết, nhưng chân thành khen ngợi, "có thể nhìn nhận sinh tử một cách bình thản như thế."

Khương Cẩm Niên lắc đầu: "Tớ không làm được đâu."

Cô giải thích: "Vì tớ với Diêu Thiên đâu có thân, mấy hôm nay cũng không gặp cô ấy."

Hứa Tinh Thần ngập ngừng: "Cậu từng quen cô ấy à?"

Khương Cẩm Niên không muốn nói nhiều: "Nói ra thì dài lắm."

Hứa Tinh Thần tò mò dò hỏi: "Cô ấy… là người trong công ty cậu hả? Ở bộ phận tư vấn trái phiếu cổ phiếu phải không?"

Khương Cẩm Niên hạ giọng, thẳng thắn kể: "Cô ấy từng là khách hàng của bọn tớ. Sau đó đã rút lại khoản đầu tư, đổi thành tiền mặt. Tớ không rõ gia cảnh cụ thể, chỉ nghe nói nhà cô ấy đầu tư thất bại, họ hàng ôm tiền bỏ trốn, để lại một đống nợ. Nếu không ủy thác tiền cho họ hàng hoặc họ hàng không bỏ trốn thì chắc cũng không khổ đến vậy."

Hứa Tinh Thần nằm bên mép giường, khẽ gật đầu.

Khương Cẩm Niên thở dài.

Ban đầu cô thực sự rất ghét Diêu Thiên.

Nhưng cô chưa từng nghĩ… cô ấy sẽ chết.

Lại còn là chết trong bồn tắm khách sạn.

Im hơi lặng tiếng, không ai bên cạnh.

Nước tràn vào mũi, chiếm lấy khoang phổi, rồi từ từ đánh mất ý thức… chắc là đau đớn lắm.Khương Cẩm Niên hình dung trong đầu hiện trường khung cảnh qua đời của Diêu Thiên.

Nhưng cô lại bỏ sót một chi tiết quan trọng – khách sạn nơi Hứa Tinh Thần làm việc thuộc tập đoàn Sơn Vân của Phó Thừa Lâm.

Ngày Diêu Thiên xảy ra chuyện, có người tò mò đứng canh ở cửa, chụp lại hình ảnh cáng cứu thương. Tiết trời thu đông, trời lạnh gió to, mép tấm vải trắng bị gió hất tung, lộ ra cánh tay sưng phù đáng sợ của người quá cố.

Hôm sau, những bức ảnh quý giá này bị bán cho truyền thông. Tin tức bùng nổ ngay lập tức, tiêu đề giật gân: "Thiếu nữ chết thảm trong bồn tắm khách sạn, tập đoàn Sơn Vân phủi sạch trách nhiệm"

Theo bài báo, tối hôm xảy ra sự việc, người đã khuất đã cãi nhau dữ dội với lễ tân khách sạn. Không ít khách ở sảnh lớn là nhân chứng. Một cô gái họ Trương cho biết: nạn nhân hành xử lịch thiệp đoan trang, không giống người có xu hướng tự sát. Còn lễ tân thì lỡ tay quẹt nhầm thẻ VISA quốc tế của cô ấy, sau đó không biết xử lý ra sao, bồi thường thế nào.

Báo chí liên hệ với bộ phận quan hệ công chúng của tập đoàn Sơn Vân. Người phụ trách cho biết: Sự thật vẫn đang được điều tra thêm, tất cả cùng chờ kết luận của cảnh sát.

Bài viết kèm theo hai tấm ảnh.

Tấm đầu là ảnh Diêu Thiên lúc còn sống, nhan sắc khiến người ta thương xót.

Tấm thứ hai là bức ảnh cánh tay thi thể trước cửa khách sạn.

Dư luận lập tức nổ tung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!