Chương 37: Ngọc nát

Hứa Tinh Thần và Khương Cẩm Niên chơi với nhau đã lâu nên cô ấy vô cùng quen thuộc với cổ phiếu và trái phiếu.

Khi nghe đồng nghiệp nhắc đến hai chữ "phiếu" và "mã", Hứa Tinh Thần lập tức phản ứng: "Ôi, có khi nào cô ta làm trong ngành tài chính không?"

Một đồng nghiệp nam ngập ngừng: "Người làm tài chính khó gần đến vậy à?"

Hứa Tinh Thần chân thành nói: "Tôi đảm bảo với cậu, gái tài chính cũng có người vừa xinh vừa dễ gần. Nhưng tiếc quá tôi không giới thiệu cho cậu được vì người ta là hoa đã có chủ rồi."

Đồng nghiệp nam nắm cổ tay thở dài.

Lúc này, Diêu Thiên vẫn còn đang tranh cãi với quản lý khách sạn.

Người quản lý khách sạn khoảng ngoài ba mươi, dáng đứng thẳng tắp toát lên sự chuyên nghiệp.

Cô ấy chắp tay trước người, nhẹ nhàng trấn an: "Thưa chị, mong chị hãy yên tâm, bên em sẽ cố gắng hết sức để bồi thường cho chị. Bây giờ bên em sẽ giúp chị nâng hạng phòng, chị đi theo em trước nhé ạ?"

Diêu Thiên như một cây đinh cứng, đứng yên tại chỗ cả buổi, không đáp lại cũng không nhúc nhích.

Cô ta gần như chưa từng ở phòng tiêu chuẩn của khách sạn.

Lần này, Diêu Thiên ở liên tiêp mấy ngày.

Tâm trạng cô ta vốn đã căng thẳng đến gần như sụp đổ, lại bị nhân viên lễ tân quẹt thẻ sai thao tác — cô bé đó quẹt một lần, trừ liền hơn bảy trăm tệ. Sau khi Diêu Thiên nhận được tin nhắn thông báo trừ tiền, cô bé sợ phải chịu trách nhiệm, sống chết không chịu nhận sai, mãi đến khi quản lý ra mặt mới chịu cúi đầu xin lỗi.

Quản lý thì muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Nhưng Diêu Thiên cảm thấy thái độ của phía khách sạn không đủ thành khẩn.

Cô ta nói: "Nâng lên hạng phòng nào cơ? Dù là Executive Suite (*) hay phòng tổng thống thì tôi cũng đã từng ở rất nhiều lần rồi, tôi không cần. Các người viết cho tôi một bản xin lỗi bằng văn bản, tôi sẽ xem như chuyện này chưa từng xảy ra."

(*) Executive Suite: Đây là loại phòng cao cấp và đắt đỏ bậc nhất trong khách sạn. Thường mỗi khách sạn chỉ có 1 phòng này. Đây là căn phòng có view đẹp, diện tích lớn nhất cùng những dịch vụ tốt nhất. Loại phòng này thường dành cho đối tượng khách hàng là giới doanh nhân, các chính trị gia, nghệ sĩ nổi tiếng.

Quản lý còn chưa kịp đáp lời, Hứa Tinh Thần lập tức tiếp lời: "Thưa chị Diêu, chị cần tiền gấp đúng không ạ? Vậy em xin phép chuyển hoàn lại bảy trăm cho chị qua Alipay trước được không ạ?"

Hứa Tinh Thần hoàn toàn xuất phát từ thiện ý.

Nhưng sáu chữ "chị cần tiền gấp đúng không" giống như vô số mảnh kính vỡ, trong suốt lấp lánh, rơi lả tả đâm vào tim.

Trong mắt Diêu Thiên, rất nhiều tình huống mất mặt đều bắt nguồn từ nghèo túng.

Vì nghèo nên mới so đo. Có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, có thể tránh thì tránh, chỉ một khoản tổn thất nhỏ nhoi cũng có thể khiến cô ta phát điên.

Cảm giác bất lực ngấm sâu vào xương tủy, cô ta cố nặn ra một nụ cười: "Được, cô quét mã chuyển khoản đi, trả lại tôi bảy trăm là được."

Hứa Tinh Thần đồng ý.

Ba phút sau, giao dịch hoàn tất.

Diêu Thiên xách túi quay người rời đi.

Quản lý khách sạn nhìn theo bóng lưng cô ta, khẽ nói với Hứa Tinh Thần: "Tôi sẽ viết báo cáo, khoản đó trừ vào lương của cô bé lễ tân kia… Tôi không ngờ cô ta thực sự chỉ muốn đòi lại bảy trăm. Nhà hàng cao cấp, nâng cấp phòng suite cũng không bằng tiền mặt. Tôi còn tưởng xách túi Hermès thì sẽ không để ý tới vài trăm tệ mà chỉ quan tâm tới cách chúng ta giải quyết vấn đề."

Hứa Tinh Thần nghĩ lại những tình huống mình từng chứng kiến suốt mấy năm qua, tổng kết lại một câu: "Người giàu ấy mà, có thể tiêu tiền, nhưng không thể để bị móc túi."

Một đồng nghiệp trẻ đứng bên cạnh chỉ nói một câu: "Túi Hermès ở chợ Bạch Vân, Quảng Đông có ba trăm tệ một cái…"

Mọi người cười ồ.

Diêu Thiên trở về phòng, lập tức tháo giày cao gót, nằm nghiêng trên ghế sofa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!