Chương 36: Quyết định

Khương Cẩm Niên chân trần đứng bên cửa sổ, vòng tay ôm lấy mình. Cô giữ một tư thế đầy cảnh giác, ánh mắt nhìn Phó Thừa Lâm tràn ngập sự thăm dò. Chuyện vừa rồi khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập rộn ràng, vừa xấu hổ lại vừa bối rối. Cô đã lường trước ngày mình sẽ hoàn toàn thất thủ.

Nói ra thì thật lạ, việc nối dõi tông đường vốn là một nhiệm vụ thiêng liêng và cao quý, phụ nữ mang thai cũng được nâng niu. Thế nhưng "t*nh d*c" lại luôn bị xem là điều đáng xấu hổ, thường bị gắn với "hạ tiện" và một vài từ ngữ không hay khác

Mười phút trước, Khương Cẩm Niên cho rằng bản thân mình thật hạ tiện.

Còn giờ đây, dưới ánh đèn rọi sáng, cô lại như bạch ngọc không tì vết.

Phó Thừa Lâm bật dậy, lộ ra xương quai xanh, bờ vai và cánh tay tr*n tr**. Hai ngày nữa anh sẽ bay lại sang Hồng Kông, thời gian ở cạnh Khương Cẩm Niên tính ra chỉ còn chưa tới 48 tiếng, huống hồ cô còn luôn né tránh anh. Anh tiến một bước, cô lùi một bước… Dù thỉnh thoảng cô khá chủ động, nhưng cũng chẳng kiên trì được lâu.

Vì sao lại thế?

Phó Thừa Lâm nghĩ thay cho cô: Trước năm hai mươi hai tuổi, Khương Cẩm Niên toàn tâm toàn ý tập trung vào việc học, lại còn mặc cảm vì vóc dáng. Những năm tháng dễ rung động với người khác phái, dễ nảy sinh tình cảm nhất thì lại toàn bị tổn thương. Mà chính anh, Phó Thừa Lâm cũng là một ví dụ điển hình đã từng từ chối cô.

Sau đó, Khương Cẩm Niên đi du học thạc sĩ ở một trường đại học Mỹ.

Cuộc sống của du học sinh vừa bận rộn vừa áp lực, cô lại có lòng tự trọng cao, sống tằn tiện, nhưng vẫn muốn đảm bảo điểm số lúc nào cũng cao ngất ngưởng, chắc hẳn chẳng dễ dàng gì.

Thanh xuân của Khương Cẩm Niên bị nén lại thành một sợi chỉ mảnh, hai đầu sợi chỉ chỉ gắn liền với việc học hành, tốt nghiệp, công việc, rồi có một người bạn trai… Nhưng không rõ gu bạn trai của cô thế nào mà lại gặp trúng Kỷ Chu Hành.

Phó Thừa Lâm thật sự muốn biết, Khương Cẩm Niên và Kỷ Chu Hành đã tiến tới bước nào. Anh không thể thờ ơ, nhất là khi Khương Cẩm Niên luôn né tránh anh quá rõ ràng. Nhưng anh vẫn tỏ ra dịu dàng vô hại, gọi cô: "Đừng đứng bên cửa sổ, ngoài trời vẫn đang mưa, lạnh đó. Em qua đây với anh đi, trong này ấm lắm."

Khương Cẩm Niên bị anh dụ dỗ.

Cô ngoan ngoãn quay lại, chui vào lòng anh.

Phó Thừa Lâm ôm lấy lưng cô, vừa hôn cổ vừa thì thầm những lời dịu dàng, đan dệt thành một chiếc bẫy êm ái, khiến cô thật sự rơi vào không lối thoát. Cô yên lặng từ bỏ mọi ý định bỏ chạy, dáng vẻ cam chịu đầu hàng khiến người ta thỏa mãn.

"Em sợ anh làm gì?" Phó Thừa Lâm thì thầm bên tai cô. "Anh đâu có ăn em đâu."

Khương Cẩm Niên đáp: "Anh có."

Phó Thừa Lâm giả vờ l**m nhẹ vành tai cô: "Anh đâu có không nỡ."

Khương Cẩm Niên quàng tay ôm cổ anh, vành tai ngưa ngứa khiến cơ thể run rẩy. Cô thấy khoan khoái dễ chịu đến mức muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Vì thế, hai tay cô lần xuống dưới gáy anh, nhẹ nhàng lướt xuống dưới, trong đầu hiện lên hình ảnh tấm lưng rắn chắc, rồi cảm giác qua đầu ngón tay mơ hồ vẽ nên hình dáng ấy.

Phó Thừa Lâm hít sâu một hơi bên tai cô.

Âm thanh khẽ khàng ấy, lấp đầy khoảng trống nơi đáy lòng.

Khương Cẩm Niên nghiêng đầu, khẽ hôn vài cái lên má anh, rồi xoay người trốn ra góc giường. Lần này Phó Thừa Lâm không để cô chạy thoát, anh tóm lấy cổ tay cô, đè cô xuống giường mân mê vòng eo thon. Khương Cẩm Niên sợ nhột, không kìm được bật cười, khiến cả căn phòng tràn ngập tiếng vui đùa.

Chiếc giường rộng lớn, rất thích hợp để lăn lộn.

Hai người đùa nghịch hơn nửa tiếng.

Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh.

Trời đã quang.

Khương Cẩm Niên khoác áo bước xuống giường, kéo rèm ra. Sau cơn mưa, màn đêm trở nên trong trẻo, ánh đèn đường lung linh đổ dài trên mặt đất. Trước bậc thềm trong sân có một vũng nước đọng, bên trong là vài chiếc lá nổi lềnh bềnh như những vì sao nhỏ lấp lánh.

Phó Thừa Lâm tiện tay lấy một chiếc áo thun mặc vào.

Anh đi tới trước chiếc kính thiên văn, Khương Cẩm Niên cũng bước tới bên cạnh. Anh xoa đầu cô, bảo cô cúi xuống. Khương Cẩm Niên bán tín bán nghi, lần thứ hai trong đêm dùng đến kính.

Qua ống kính, cô thấy được những miệng núi hình vòng.

Trập trùng gồ ghề, nhấp nhô lên xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!