Editor: Peachy
Chiều hôm ấy, Phó Thừa Lâm đến Hồng Kông.
Anh gửi tin nhắn cho cho Khương Cẩm Niên: "Anh vừa xuống máy bay, đang trở về khách sạn."
Khương Cẩm Niên hồi đáp rất nhanh: "Hôm nay mấy giờ anh mới xong việc?"
Phó Thừa Lâm cân nhắc trả lời: "Mười một giờ? Hoặc là mười hai giờ."
Mặc dù anh đoán có lẽ sẽ bận rộn không được ngủ không được cả đêm, những vẫn cho cô một đáp án cực kì lạc quan. Anh biết nếu bây giờ để lộ ra một chút đáng thương thì có thể lấy được sự đồng cảm và thương tiếc của Khương Cẩm Niên, nhưng anh không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt cô.
Anh là kiểu đàn ông dù lăn lộn bên ngoài ngậm đắng nuốt cay, nhưng chỉ cần về nhà sẽ không đề cập đến một lời.
Trước đây anh không như vậy.
Hồi học cao trung, Phó Thừa Lâm rất hoạt ngôn, tỏa ra năng lượng tích cực, hoạt bát hiếu động, đam mê bất tận với bóng rổ. Đến hai năm trước đại học, trạng thái tâm lý của anh đột ngột thay đổi, từ một người vui vẻ rộng lượng trở thành một người u sầu ngang ngược. Anh bi quan, chán nản, hoài nghi hết thảy mọi thứ.
Anh mua rất nhiều đồ hộp, lần lượt mở ra từng cái một, sau đó dùng tay trần chậm rãi bóp nghiến, cho đến khi chất lỏng sền sệt tung tóe đầy mu bàn tay, từng giọt tí tách rơi xuống đất, róc rách thành tia nước nhỏ… Anh cảm thấy bản thân chẳng khác gì một kẻ kẻ b**n th**.
Đầu năm 2009, iPhone3G được quảng bá rầm rộ trên thị trường, thế nhưng người tiêu dùng đều thích "bẻ khóa". Phó Thừa Lâm bị hai chữ "bẻ khóa" k*ch th*ch, mua một đống điện thoại, hết bẻ gãy rồi lại đập nát như một tên đao phủ táng tận lương tâm. Sau khi làm xong hết những chuyện này, anh ý thức được tình hình nghiêm trọng của bản thân, lập tức đi khám bác sĩ tâm lý.
Trợ lý bác sĩ nói với anh: Nhịp điệu cuộc sống trong xã hội hiện đại quá nhanh, hầu như ai ai cũng gặp phải chút ít vấn đề. Ở nước ngoài, chi phí đào tạo bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp hết 40 vạn nhân dân tệ, còn ở trong nước, nghiên cứu tâm lý bây giờ vừa mới chỉ bước vào giai đoạn chập chững.
Phó Thừa Lâm hiểu ý, cực kì phối hợp trị liệu.
Thời gian cứ thế trôi qua, bệnh tình của anh tựa hồ đã thuyên giảm. Anh vẫn cứ thắc mắc, đến tột cùng Khương Cẩm Niên thích kiểu người như nào, sự nhiệt tình của cô sẽ sẽ vì điều gì mà bộc phát?
Anh chưa tìm được câu trả lời.
Còn Khương Cẩm Niên cũng không đáp lại tin nhắn của anh nữa.
Khương Cẩm Niên không cố ý làm ngơ anh, mà thật sự là do lịch trình hôm nay của cô rất gấp gáp. Cô đi cùng nhóm của La Hạm tới một công ty bảo hiểm để thực hiện roadshow cho quỹ đầu tư của bọn họ
Cái gọi là roadshow này thực tế là một hình thức xúc tiến thương mại.
Bắt nguồn từ từ tiếng Anh "roadshow", đúng như tên gọi, ban tổ chức phải trưng bày sản phẩm của mình bằng nhiều cách khác nhau ở những nơi công cộng để thu hút sự quan tâm của các nhà đầu tư.
Giá trị ròng của quỹ đầu tư mà La Hạm quản lý đang tăng một cách chậm rãi.
Cô ấy nắm bắt thời cơ, gần đây liên lạc với một công ty bảo hiểm tên là Hoán Năng, hai bên đã hẹn nhau thời gian và địa điểm cho buổi roadshow. La Hạm muốn công ty Hoán Năng cân nhắc về chuyện hợp tác cùng bọn họ.
La Hạm đặc biệt dẫn theo Khương Cẩm Niên, tựa như mang theo một cái bình hoa trang trí. Khương Cẩm Niên không cần làm gì cả, cô chỉ cần đứng ở đây là đã có thể lôi kéo được sự chú ý một bộ phận khán giả.
Rất nhanh, Khương Cẩm Niên phát hiện ra sự tồn tại của bản thân là có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Cô chắp hai tay ra phía sau, đứng vào một góc trên sân khấu.
Cô tựa như một vị khán giả có thẩm quyền, lắng nghe La Hạm giới thiệu về quỹ đầu tư của bọn họ, tiềm năng phát triển, lĩnh vực cạnh tranh chính, và thành tựu trong suốt những năm qua.
La Hạm đang giơ tay lên, chỉ vào màn hình chiếu, tự tin cười nói: "Công ty của chúng tôi luôn giữ vững phong độ ổn định, tỷ suất sinh lời hàng năm dẫn đầu hầu hết các công ty cùng, tỉ lệ Sharpe [1] trong ngưỡng 20%, tỷ lệ thoái lui lớn nhất trong năm vẫn thấp hơn nhiều so với giá trị trung bình của mặt bằng chung các quỹ đầu tư. Lựa chọn quỹ đầu tư của chúng tôi không chỉ đem lại lợi nhuận cao, rủi ro thấp mà còn có thể mở ra một lối đi mới trong bối cảnh thị trường chứng khoán đang mất giá như hiện tại."
[1] Tỷ lệ Sharpe: là một thước đo xem lợi nhuận thu được là bao nhiêu trên một đơn vị rủi ro khi đầu tư vào một tài sản hay đầu tư theo một chiến lược kinh doanh, được sử dụng để giúp các nhà đầu tư hiểu được lợi tức của khoản đầu tư so với rủi ro của nó.
Khương Cẩm Niên gật đầu.
Lúc roadshow luôn tốt khoe xấu che, lấy ưu điểm của mình lặp đi lặp lại rồi tự tán dương. Mấy hôm trước, Khương Cẩm Niên viết xong bản dự thảo đầu tiên cho buổi diễn thuyết rồi cầm tới cho La Hạm chỉnh sửa, La Hạm còn phê bình cô một câu: Những từ ngữ này của em vừa bình bình vừa nhàm chán, lúc người ta nghe xong, trong đầu sẽ không đọng lại bất cứ thứ gì.
La Hạm bắt tay sửa lại bản thảo từ đầu ngay trước mặt cô, hiện tại xem ra hiệu quả có vẻ cũng không tệ lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!