Chương 32: Lộ trình

Editor: Peachy

Khương Cẩm Niên suy đi tính lại, nhẹ nhàng đặt một quân cờ trắng xuống một vị trí trên bàn cờ. Cô không nhìn anh, biểu cảm mong chờ, cực kì quyến rũ. Cô đáp: "Được thôi, em nhận kèo này. Anh tập kêu tiếng mèo từ giờ đi là vừa."

Phó Thừa Lâm nhìn cô chằm chằm: "Mèo kêu như nào thế, em làm mẫu trước đi."

Anh nói xong thì hơi do dự.

Khương Cẩm Niên ngồi bên cạnh bàn cờ, đôi chân tuyết trắng chụm lại. Cô mặc một bộ váy công sở, phần eo được siết chặt, chân váy ôm lấy hông tạo thành một kiểu đồng phục với mị lực khó có thể chống cự.

Cô nghiêm túc mở miệng kêu "Meow."

Phó Thừa Lâm cầm một quân cờ đen đặt vào góc, tay còn lại chậm rãi lấy điện thoại từ trong túi quần ra quay video. Anh tiếp tục dụ dỗ cô: "Chỉ một tiếng thôi à?"

Khương Cẩm Niên vẫn cúi đầu, không chút nghĩ ngợi tiếp tục ba tiếng: "Meow meow meow."

Phó Thừa Lâm vì biểu cảm và giọng điệu của cô mà xuất hiện vài suy nghĩ lệch lạc. Anh phát lại video, Khương Cẩm Niên thoáng nhìn về phía điện thoại trong tay anh, chỉ thấy dáng vẻ học tiếng mèo kêu của mình... Cô không nói gì, hơi nâng cằm, ánh mắt như hồ ly quyến rũ anh.

Cô không hề cố ý, nhưng đôi mắt của cô rất đẹp, vừa có chút nũng nịu lại vừa có chút giận hờn, từ góc độ của đàn ông, ánh mắt ấy chẳng khác gì cô đang cố tình câu dẫn anh.

Dẫu tâm tư của cô thế nào đi nữa thì Phó Thừa Lâm vẫn rất thích được cô nhìn chăm chú như thế. Anh luôn cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc mỗi khi ánh mắt của cô dán chặt lên người mình, cho dù có thể là Khương Cẩm Niên đang hờn dỗi thì dáng vẻ của cô khi ấy vẫn cực kì đáng yêu. Anh biết, sự nóng nảy của Khương Cẩm Niên chỉ là vẻ bề ngoài còn thực chất cô lại cực kì mềm mỏng, thiên lương và kiên điện.

Vậy là anh giảm tốc độ chơi cờ lại.

Khương Cẩm Niên có đủ thời gian để suy nghĩ.

Cô tháo bỏ cục diện cờ đang rối rắm, từng bước một vây quanh quân cờ đen.

Khi ván cờ đang trong thời điểm kịch tính nhất, Khương Cẩm Niên lại trượt tay làm rơi một quân cờ trắng xuống chính giữa khu vực tấn công. Phó Thừa Lâm nói cô có thể nhặt cờ lên nhưng Khương Cẩm Niên không chấp nhận, cô phân bua: "Nói thật là em chưa từng đi lại cờ bao giờ, Thua thì thua thôi, cùng lắm thì gọi anh một tiếng chồng ơi."

Thứ Phó Thừa Lâm muốn không đơn giản chỉ là một câu xưng hô ấy. Anh tính toán theo tư duy chơi cờ của Khương Cẩm Niên, lấy lùi làm tiến, thay đổi chiến lược chơi, cuối cùng không để lộ dấu vết thua cuộc dưới tay cô.

Trên bàn cờ, tình trạng của bên đen rất thảm hại, bừa bộn la liệt.

Phó Thừa Lâm tiếc nuối chốt hạ một câu: "Xem ra anh vẫn chưa học đến nơi đến chốn rồi."

Khương Cẩm Niên đề cao tinh thần thi đấu, thân thiện an ủi anh cực kì dịu dàng: "Bình thường anh bận rộn như vậy, dành thời gian luyện cờ cũng không phải chuyện dễ dàng gì. Lúc mới bắt đầu em cũng chỉ là gà mờ, năm lớp năm mới tiếp xúc với cờ vây... Cách xuất quân của anh rất vi diệu, là anh tự nghĩ ra à?"

Phó Thừa Lâm đáp lại cô bằng một tiếng mèo kêu.

Anh vòng tay qua vai cô, cố ý kề sát bên tai rồi còn l**m lên tai cô một cái. Âm thanh từ anh vừa thuần khiết vừa ph*ng đ*ng. Khương Cẩm Niên run lên cứ như vừa mới bị ai đó rút hết sinh lực, cả cơ thể mềm nhũn, ngừng giãy dụa mà vùi mình vào hõm vai anh, sau đó lại chủ động ngẩng đầu lên hôn anh.

Một tiếng "rầm" cực lớn vang lên, anh đẩy bàn cờ ra khiến các quân cờ dạt ra cực lộn xộn.

Quân đen quân trắng rải rác, trên thảm vẫn sạch sẽ gọn gàng.

Phó Thừa Lâm vừa hôn cô vừa đẩy cô về phía sau. Cô nằm trên sàn nhà, cực kì phối hợp, mặc anh làm càn cứ như bản thân mới thực sự là người thua cuộc, nhưng ngoại trừ hôn cô anh không làm gì nữa.

Đợi cả hai cùng khôi phục sự tỉnh táo, Khương Cẩm Niên đưa lưng về phía anh, khẽ lẩm bẩm: "Em thích anh."

Anh đáp lại: "Anh cũng thích em."

Anh còn sử dụng âm điệu cao hơn cô, vang dội hơn cũng thản nhiên và sâu sắc hơn.

Khương Cẩm Niên liền hỏi: "Vì sao lại thích em?"

Tay phải của Phó Thừa Lâm vòng qua người cô. Anh biết đáp án của bản thân cực kì quan trọng, anh đã đặt Khương Cẩm Niên trong lòng thì nhất định phải đường đường chính chính trả lời cô. Nhưng anh vẫn một mực vòng vo, làm như không có gì mà ngụy biện: "Không khác với lí do em thích anh là mấy đâu."

Khương Cẩm Niên thờ ơ cười: "Em thích tiền của anh. Em thích ở bên cạnh đại gia."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!