Chương 31: Triền miên

Editor: Peachy

Lúc Khương Cẩm Niên ngủ, Phó Thừa Lâm hơi khom người, cúi đầu hôn lên má cô.

Cô vẫn rong ruổi trong giấc mộng, chỉ mong đây là một giấc ngủ dài không muốn tỉnh giấc.

Phó Thừa Lâm tắt điện trong phòng, men theo bóng tối lặng lẽ hôn cô. Nhưng kiểu thân mật dè dặt này chẳng khác nào đang tra tấn chính bản thân mình, anh như một kẻ liều mạng tìm đến rượu độc để thỏa mãn cơn khát.

Khương Cẩm Niên mơ màng cảm thấy hơi ngứa. Mặt cô, cần cổ, bên tai liên tiếp bị một hơi thở ấm áp lướt qua. Vậy là cô đã mơ một giấc mơ kì lạ. Trong mơ, cô thấy mình đang vùi mình bên trong một đống lông vũ, trong lòng ngứa ngáy không chịu được nhưng lại không có cách nào trốn thoát.

Cô trở mình, cọ người về phía trước.

Phó Thừa Lâm cho rằng mình làm cô thức giấc nên không dám làm thêm bất kì một động tác dư thừa nào khác.

Anh chỉ ôm cô, yên lặng cảm nhận hương thơm trên người cô. Cô dùng nước hoa vị chanh, mùi hương ngọt ngào mời gọi, tựa như có thể thưởng thức, vừa mãnh liệt lại đầy mê hoặc.

Phó Thừa Lâm nhắm mắt nghỉ ngơi. Không biết qua bao lâu, Khương Cẩm Niên mới nhàn nhã tỉnh giấc. Cô nằm trong vòng tay anh nghịch nghịch cái túi áo. Anh dứt khoát mở rộng cổ áo cho cô mặc sức muốn nghịch thế nào thì nghịch.

Khương Cẩm Niên hỏi anh: "Anh có lợi dụng lúc em ngủ say như chết làm ddeiefu gì vụng trộm không đấy?"

Phó Thừa Lâm hỏi ngược lại: "Em nghĩ sao?"

Anh khẽ v**t v* lưng cô, ngón tay chậm rãi di chuyển khắc họa sống lưng cô. Anh lại nhớ tới khoảnh khắc triền miên không ngừng vừa rồi, thân thể lại càng có phản ứng xấu hổ. Anh không thể để Khương Cẩm Niên phát hiện ra được... Nếu không cô sẽ cho rằng trong đầu anh toàn những suy nghĩ đen tối không chấp nhận được.

Anh không biết làm sao, đành phải nằm thẳng người, một lần nữa nhắm mắt dưỡng thần.

Trong đầu tự nghĩ đến sáu chữ: Nghiệp quật không chừa một ai.

Rèm cửa được che kín, ánh trăng cũng không thể len được vào, bóng tối bao trùm cả phòng ngủ khiến thính giác càng trở nên nhạy bén hơn thay thế cho thị giác. Khương Cẩm Niên tùy tiện quờ quạng một cái, cô chạm phải cổ áo của anh. Phó Thừa Lâm thở hơi gấp, nhịp thở rối loạn nhưng điệu bộ bất di bất dịch, nghiêm nghị bất khả xâm phạm.

Khương Cẩm Niên nỉ non: "Anh quay lại nhìn em đi."

Giọng cô nhẹ nhàng chậm rãi, ngọt ngào và du dương còn hơn cả ngày thường.

Vậy mà lại làm nũng.

Ngoài mặt thì Phó Thừa Lâm trả lời: "Tối quá, quay đầu lại cũng đâu thể nhìn thấy em. Hay để anh bật đèn nhé?" Nhưng thật ra sự xúc động trong lòng anh càng lúc càng lớn, đánh bại tất cả lý trí mà anh đã tự tạo dựng năm phút trước.

Anh không bật đèn.

Hai tay anh giam cầm Khương Cẩm Niên, tự dày vò bản thân mà hôn cô tỉ mỉ, dịu dàng và kiên quyết hơn cả lần trước. Vốn dĩ Khương Cẩm Niên vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc mơ mơ màng màng như chìm trong tầng tầng lớp lớp sương mù. Cô ngập ngừng đáp lại anh, vô thức đưa tay vào bên trong cổ áo rộng mở của anh. Bàn tay cô v**t v* nơi nào đó trên cơ thể anh khiến anh trở nên mạnh bạo và dữ dội như thủy điện xả lũ.

Anh đẩy nội ý của cô lên, cúi người tiến lại gần, trằn trọc ngậm m*t, vừa tao nhã vừa kịch liệt. Ngực cô tê dại, vừa cảm thấy thoải mái nhưng lại vô cùng sợ hãi. Nỗi hoảng sợ tích tụ nhắc nhở cô về sự thấp hèn ngày trước cùng khoảng cách chênh lệch quá lớn giữa hai người. Cuối con đường đang đi phía trước không phải cảnh tượng đầm ấm sum vầy mà là một vực thẳm sâu không đáy.

Lần này cô thực sự bật khóc.

Phó Thừa Lâm cài nút áo cho cô lần nữa, chỉnh trang lại trang phục cho cô, nhẹ giọng an ủi: "Anh vẫn tỉnh táo, em đừng sợ. Chúng mình nói chuyện nhé, em muốn kể chuyện gì không? Vừa rồi lúc mới vào cửa có phải em đang nói đến roadshow của bên môi giới không, tình hình mô phỏng giao dịch thế nào rồi?"

Ngón tay của Phó Thừa Lâm hơi run. Anh cố gắng hết sức để che giấu chuyện này, nhẹ nhàng vỗ lưng Khương Cẩm Niên như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Khương Cẩm Niên hoàn toàn không muốn nói chuyện công việc. Cô đưa mắt nhìn anh: "Em có phải bạn gái của anh không?"

Phó Thừa Lâm đáp lời không chút nghĩ ngợi: "Đương nhiên rồi."

Khương Cẩm Niên lại hỏi: "Em thế này, anh nhịn như vậy có thấy khó chịu không?"

Phó Thừa Lâm dối lòng: "Không đâu. Thế cũng tốt mà, tu thân dưỡng tính."

Khương Cẩm Niên nắm chặt cổ áo anh: "Vậy anh có vì sự sung sướng nhất thời mà giấu em đi tìm những cô gái khác không? Ba ngày nữa anh lại đi công tác rồi, còn bay qua bay lại nhiều nơi như thế, dù anh có niềm vui mới em cũng chẳng thể biết được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!