Chương 29: Thay đổi

Editor: Peachy

Tiền Nghiên không cam tâm.

Cô ta cảm thấy bản thân không được tôn trọng.

Vốn dĩ người ta cảm thấy tức giận là vì hiện thực khác xa với những gì họ mơ tưởng.

Sự tức giận của Tiền Nghiên chỉ duy trì được vỏn vẹn 10 giây đồng hồ. Ôn Lâm chỉ nói một câu đã làm dịu được những oán giận của cô ta: "Vạn sự tùy duyên. Em tài mạo song toàn như thế, ngoài kia còn rất nhiều người đàn ông tốt hơn đang chờ em."

Tiền Nghiên hơi ngại ngùng, ngồi yên lặng.

Cô ta nhìn Ôn Lâm rồi lại nhìn Kỷ Chu Hành, hai người đàn ông này không thuộc một type người... Cô ta trộm ảo tưởng bản thân giang rộng hai tay, trái ôm phải ấp. Ôn Lâm giúp cô ta rót rượu còn Kỷ Chu Hành bóc nho cho cô ta.

Trong trí tưởng tượng, khát khao của cô ta rất mạnh liệt và dạn dĩ.

Nhưng quay trở về với thực tại, cô ta lại nhạy cảm và luống cuống.

Chẳng mấy chốc Kỷ Chu Hành đã không còn hứng thú trò chuyện chuyện trên trời dưới bể nữa. Anh ta không biết đây có phải là triệu chứng phổ biến sau khi thất tình hay không, hoặc có thể là do gần đây anh ta làm việc quá sức nên mệt mỏi. Nếu bây giờ tâm sự với bạn bè về tình trạng bây giờ của mình, có lẽ phần lớn mọi người sẽ cười ná thở.

Anh ta chỉ có thể tự huyễn hoặc bản thân, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất chữa lành tất cả.

Anh ta cực kì tin rằng Khương Cẩm Niên không dành quá nhiều tình cảm cho Phó Thừa Lâm. Hai bên bên xứng đôi vừa lứa, chẳng cần người ngoài nhiều lời bọn họ cũng sẽ tốt đẹp.

Lúc hút thuốc uống rượu, Kỷ Chu Hành vẫn nhíu mày nhăn trán. Biểu cảm thay đổi của anh ta không che giấu nổi Ôn Lâm. Đột nhiên Ôn Lâm cảm thấy thương hại anh ta: "Tháng này thời tiết nóng quá, hai ngày nữa tôi sẽ cùng mấy người Trương tổng đi nghỉ mát ở phía Bắc. Có trượt tuyết, cưỡi ngựa, đi săn, anh có muốn tham gia cùng chúng tôi không?"

"Trương tổng?" Kỷ Chu Hành hỏi, "Trương tổng nào nhỉ?"

Ôn Lâm giang hai tay, bàn tay hướng lên trên: "Trương Nguyên Bảo, người Chiết Giang Ôn Châu. Nhà anh ta làm trong ngành giày da và nữ trang, sau này có đầu tư vào dự án P2P của nhà họ Diêu. À, tôi nhớ ra rồi, con gái nhà họ Diêu đó cũng là bạn gái cũ của anh."

Anh ta cười hỏi: "Kỷ Chu Hành, anh nhiều người yêu cũ nhỉ? Cứ chơi đùa với cô nào là cho cô đấy một danh phận à?"

Kỷ Chủ Hành không bị Ôn Lâm làm xao nhãng. Vì anh ta biết Trương Nguyên Bảo nên ngay lập tức phát hiện ra điều không ổn.

Bậc trưởng bối của Trương Nguyên Bảo chỉ hoạt động trong ngành may mặc thế nhưng Trương Nguyên Bảo lại rất để ý đến công nghệ tài chính. Ông ta là cổ đông lớn nhất trong nền tảng đầu tư nhà họ Diêu, lợi ích ràng buộc giữa hai bền và quan hệ cá nhân rất tốt. Thông qua cầu nối Diêu Thiên, Kỷ Chu Hành và Trương Nguyên Bảo cũng có chút thân quen.

Trương Nguyên Bảo là người rộng rãi, dáng người mập mạp, luôn cư xử hòa nhã với tất cả mọi người. Ông ta có một đặc điểm nổi bật, đó là không có việc gì thì sẽ ở nhà, không thích ra ngoài xã giao, càng không ưa vận động mạnh.

Còn Ôn Lâm thì ngược lại.

Ôn Lâm cực kì thông thạo trượt tuyết, còn nuôi một đàn ngựa ở trang trại phía Bắc, anh ta sẽ không vô duyên vô cớ mà đi cùng Trương Nguyên Bảo. Chắc chắn phải có điều gì đó bất ổn ở đây.

Để làm rõ chân tướng của câu chuyện, Kỷ Chu Hành lấy cớ xin lỗi không tiếp chuyện được rồi gọi điện thoại cho Diêu Thiên. Tiếng chuông điện thoại kêu lần thứ nhất, lần thứ hai, mãi đến khi Kỷ Chu Hành gọi lần thứ ba mới nghe thấy được giọng nói yếu ớt của Diêu Thiên.

Cô ta bảo: "Đúng là mặt trời mọc ở đằng tây."

Sau đó cô ta cười. Cười được một lúc, cô ta bắt đầu khóc.

Kỷ Chu Hành không còn là người đàn ông của cô ta nữa dẫu cho bọn họ đã lên giường không biết bao nhiêu lần, thử không biết bao nhiêu tư thế, cô ta có nhắm mắt lại cũng có thể nhớ rõ từng chi tiết. Các cặp tình nhân ở xã hội hiện đại là như vậy, cho dù có cùng nhau làm những hành động thân mật nhất cũng không có nghĩa là cuối cùng bọn họ có thể trở nên thân thuộc, thứ tình cảm đó còn chẳng bằng bạn giường.

Cô ta càng nghĩ càng đau khổ, khóc đến thương tâm.

Cuộc điện thoại của Kỷ Chu Hành như một thanh kiếm công phá lớp phòng tuyến cuối cùng của cô ta.

Tình yêu của cô ta, sự nghiệp và gia đình bỗng nhiên rối tinh rối mù.

Cô ta nghẹn ngào: "Em sắp xong đời rồi."

Kỷ Chu Hành an ủi cô ta một câu: "Lạc đà gầy còn hơn con ngựa béo. Cho dù nhà em có xảy ra chuyện gì thì vẫn còn vốn, còn quan hệ, hoàn toàn có thể đông sơn tái khởi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!