Chương 28: Hứa hẹn

Editor: Peachy

Tâm tư của Khương Cẩm Niên đều đặt trên bản báo cáo hạng mục P2P. Cô dùng đũa gắp một miếng sushi chấm vào bát gia vị, không chú ý tới vị cay nồng của mù tạt. Dư vị của mù tạt đọng lại ở đáy họng khiến cô phải che miệng lại vì sặc, ho khan liên tục, rất lâu sau mới đỡ, hai mắt đỏ rực ngập nước như vừa mới khóc một chặp.

Phó Thừa Lâm đưa khăn giấy cho cô, tiện thể rót cho cô một cốc trà. Anh còn mở mai cua, gỡ thịt cua xếp ngay ngắn vào đĩa của cô. Cách quan tâm chăm sóc thân mật thế này khiến Khương Cẩm Niên cảm thấy ngại ngùng. Cô nâng cốc trà bằng hai tay, nhấp một ngụm nhỏ, làm như vô tình nói: "Nhìn không ra anh cũng biết chăm sóc người khác đấy."

Phó Thừa Lâm dùng khăn ướt lau tay, đáp: "Cũng không hẳn là chăm sóc mà chỉ đơn thuần là muốn đối xử tốt với em hơn một chút. Nói ra có lẽ em không tin, anh không giỏi biểu đạt những vấn đề ấy đâu."

Anh thật thà thổ lộ, lẳng lặng chờ cô trả lời.

Khương Cẩm Niên không nói gì, anh hỏi: "Quý cô Khương này, em có thể cho anh mượn tay trái không?"

Phó Thừa Lâm biết thừa Khương Cẩm Niên là kiểu người ngoài miệng sắt đá nhưng cơ thể lại rất thành thật. Anh thích cái tính trong ngoài bất nhất này của cô. Anh nhìn thấy cô do dự đưa tay trái ra thì lập tức nắm chặt cổ tay cô, đeo cho cô một chiếc đồng hồ đôi chế tác tinh xảo.

Động tác của anh hơi lớn, bàn ăn bị đẩy lệch ra một khoảng, đèn trúc hình bát giác khẽ đung đưa tạo thành những cái bóng chồng lên nhau. Khương Cẩm Niên phát hiện ra nhiệt độ lòng bàn tay của anh cao hơn bình thường, có phải anh cũng có chút căng thẳng hay không?

Mặt sau chiếc đồng hồ của nữ này còn được khắc ba chữ Khương Cẩm Niên, rõ ràng là do anh đặc biệt yêu cầu.

Vẻ mặt của Khương Cẩm Niên dần bình tĩnh lại nhưng suy nghĩ lại trở nên rời rạc. Cô nhớ Phó Thừa Lâm đã từng nói, hai người họ có thể bắt đầu lại từ đầu, anh sẽ cố gắng để cô rung động một lần nữa.

Từ đầu, cố gắng, một lần nữa.

Bảy chữ này tạo thành điểm mấu chốt đánh trúng vào bảy tấc của cô. [1]

[1] Bảy tấc: Bắt nguồn từ câu nói "đánh rắn phải đánh bảy tấc", "bảy tấc" là vị trí tim rắn, đập phát chết luôn và thường được dùng để so sánh với những điểm mấu chốt, điểm yếu, điểm quan trọng của một sự vật, sự việc.

Ở đây ý chị Khương là bảy chữ của anh Phó đã thành công đánh vào điểm yếu nhất trong lòng chị.

Lịch sử trò chuyện Wechat được cô bảo vệ như báu vật, ghi lại những câu chuyện phiếm giữa cô và Phó Thừa Lâm suốt hai tháng nay, tính từ ngày anh bắt đầu đi công tác. Trong nháy mắt bọn họ như quay trở về thời đại học, kẻ tâng người hứng, nhận tin nhắn của nhau rất nhanh.

Dẫu vậy, Khương Cẩm Niên vẫn kiên quyết lấy lùi làm tiến. Cô xoay mặt đồng hồ, nhất quyết phải trêu anh: "Em có một nguyên tắc, đó là không nhận quà tặng có giá trị, dù bất kể là do ai tặng, em vẫn sẽ trả lại."

Cô ngồi cận kề bên anh, tiếc nuối nói: "Làm sao bây giờ? Em không nhận được, phải đưa lại cho anh thôi."

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mở cánh cửa kéo kiểu Nhật ra, quỳ trước mặt họ tiếp tục mang thức ăn lên.

Nhân viên phục vụ mặc một bộ yukata sáng màu, mái tóc được búi lại bằng một cây trâm cài tóc màu vàng xiên chéo. Chuỗi ngọc trên trâm cài dao động theo từng động tác bưng thức ăn thu hút sự chú ý của Khương Cẩm Niên. Khương Cẩm Niên ở gần nhân viên phục vụ, lúc cô gái đó kéo tay áo kết thúc, cô còn nhẹ giọng khen: "Trâm cài tóc mây."

Cô gái cười đáp: "Chúng tôi không rõ người Nhật búi tóc bằng cách nào nên tùy tiện sử dùng kanzashi."

(Kanzashi là trâm cài tóc truyền thống của Nhật Bản.)

Khương Cẩm Niên tiếp lời: "Không sao đâu, văn hóa Nhật Bản cũng bị ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Quốc."

Cô gái cúi đầu đáp: "Văn hóa có sự kế thừa."

Chén rượu của Phó Thừa Lâm đã cạn, Khương Cẩm Niên tiếp tục hâm rượu cho anh. Rõ ràng là cực kì thành thạo chuyện tửu sắc nhưng phong thái tự nhiên, trôi chảy lưu loát của cô rất tạo cảm giác hồng tụ thiêm hương [2]. Cô cầm bình rượu, thuận miệng nói: "Đây có phải ấm tử sa không? Ấm tử sa truyền thống có dáng bán nguyệt, văn đán, hoa dĩnh, đề lương, tần quyền,... Nhưng chúng tương đối nhỏ, không phải ai cũng biết."

[2] Hồng tụ thiêm hương: Thư sinh ngày xưa dùi mài kinh sử trong đêm luôn có hồng nhan bên cạnh đốt thêm hương. Ở đây ý chỉ những người có phụ nữ xinh đẹp vây quanh.

Đồ ăn đã được phục vụ đủ, nhân viên không đáp lời, khép cửa rời khỏi phòng.

Đầu tiên Phó Thừa Lâm hỏi cô: "Em còn nghiên cứu cả ấm tử sa nữa à?" Sau đó anh bảo: "Em không lấy đồng hồ cũng được, anh tặng em nửa bộ trà đạo. Không những không phổ thông như đồng hồ, mà anh còn có thể tôn vinh sự nhã nhặn của em."

Khương Cẩm Niên chế nhạo: "Nửa bộ trà đạo là như nào? Anh nửa bộ em nửa bộ à?"

Phó Thừa Lâm còn đang phẩm rượu: "Anh cảm thấy như vậy hay mà."

Sở dĩ Khương Cẩm Niên đùa là vì muốn nhìn thấy bộ dạng hốt hoảng, khẩn trương, lo lắng, bất an rất hiếm gặp của anh. Nhưng lúc này anh đã trở về với tác phong thường ngày, hỉ nộ ái ổ đều giữ bên trong, nhẹ nhàng phong độ, làm gì cũng có chiến lược.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!