Editor: Peachy
Nhân viên của thẩm mỹ viện này rất thích câu khách quen vì trong thu nhập của bọn họ có một mục bắt nguồn từ việc được chỉ định đích danh. Nếu khách hàng yêu cầu được phục vụ bởi một nhân viên nào đó thì người đó sẽ được cộng thêm tiền thưởng.
Nam nhân viên số 27 biết Diêu Thiên là một khách hàng giàu nứt đố đổ vách. Cô ta trẻ đẹp, dáng chuẩn, sẵn sàng vung tiền cho ngoại hình của bản thân... Cô ta có tiềm năng trở thành khách hàng VIP của tiệm.
Thế là cậu ta mềm mỏng hỏi: "Hôm nay cô Diêu có hài lòng với sự phục vụ của tôi không? Mỗi ngày chúng tôi chỉ được phục vụ một lượng khách nhất định để đảm bảo chất lượng dịch vụ."
Diêu Thiên xoay người nằm trên giường đơn mềm mại, hạ eo cong mông lên để lộ ra đôi chân thon dài miên man và thân hình bốc lửa, cân đối. Vậy mà khuôn mặt nam nhân viên này vẫn căng thẳng như cũ.
Diêu Thiên quét mắt nhìn cậu ta từ đầu đến chân, đùa cợt hỏi: "Ơ kìa, cậu có phải đàn ông không thế?"
Nam nhân viên không dám nói dối: "Tôi... Tôi thích đàn ông."
Gương mặt Diêu Thiên không để lộ ra một chút chán ghét nào. Cô ta giật chiếc khăn lụa quấn trên người xuống, nằm thẳng, không được tự nhiên hỏi dò: "Các cậu là gay, bình thường nhìn thấy đàn ông mới cứng được à? Hay là gặp đàn ông cũng không cứng được?"
Nam nhân viên không nói lên lời, không ngừng cười trừ, hai tay liên tục vân vê tạp dề.
Mấy giây sau cậu ta mới trả lời: "Tôi đối với các chị em như cô chỉ là yêu thích đơn thuần thôi."
Diêu Thiên quen chủ của thẩm mỹ viện này nhưng hôm nay mới tới đây lần đầu tiên. Cô ta không thích tìm mấy tay lõi đời, miệng lưỡi dẻo quẹo nhưng lại rất lươn lẹo. Trong mắt cô ta, những nam nhân viên như vậy hơn nửa là không tin được. Cũng giống như một số huấn luyện viên thể hình tuy thể lực không đạt tiêu chuẩn nhưng vẫn được đánh giá cao chỉ vì biết cách nói chuyện, biết tạo bầu không khí.
Ấn tượng của cô ta với nhân viên massage số 27 này không tồi, cho cậu ta một phiếu đánh giá hài lòng kèm chút tiền tips.
Lúc cô ta từ cửa chính của thẩm mỹ viện bước ra cũng là lúc hoa đăng sơ thượng, nhìn xa xa đèn đường như hợp thành một hàng nối tiếp nhau, muôn vàn ánh sáng rực rỡ hội tụ thắp sáng thành phố không ngủ này.
Cô ta bỗng nhiên nổi hứng muốn đi dạo phố một mình. Tình nhân, người già, trẻ nhỏ,... đếm không xuể đã có bao nhiêu người đã lướt qua. Cô ta âm thầm quan sát từng người, càng cảm thấy mình chính là cô gái đẹp nhất con đường này. Kỷ Chu Hành không niệm tình xưa mà bỏ rơi cô ta là bởi vì anh ta có mắt như mù, cô ta sẽ không lãng phí thêm một giây phút nào trên người anh ta nữa.
Thế nhưng cô ta vẫn cảm thấy lạc lõng.
Tựa như một chú hề đang cháy hết mình trên sân khấu nhưng những khán giả ngồi phía dưới không ai có phản ứng gì.
Đúng lúc ấy, Diêu Thiên đi ngang qua một cửa tiệm cho thuê băng đĩa, trong tiệm đang phát một bài hát có tựa đề là "Phô trương", lời bài hát viết: "Người cho rằng tôi quá phô trương, phô trương là do tôi rất sợ..."
Cô ta nghe thấy những ca từ này, bước chân lại càng nhanh hơn.
*
Gia đình Diêu Thiên đang điều hành "công ty cho vay tài chính Quyển Ngưu", suốt nửa năm qua vẫn luôn phát triển sản phẩm và tìm kiếm các nhà đầu tư càng lớn càng tốt. Kế hoạch hợp tác đầu tư đã qua tay nhiều người cuối cùng được chuyển lại cho La Hạm.
Một tháng nay cuộc sống của La Hạm không dễ dàng gì.
Mỗi khi đêm về, cô ấy phải nhờ vào thuốc ngủ mới có thể chợp mắt.
Năm nay công ty đã thay đổi hệ thống kiểm tra đánh giá với những ràng buộc nghiêm khắc và chặt chẽ hơn. Cô ấy cảm thấy nếu tình trạng này còn tiếp tục thì chẳng bằng đổi công tác sang một quỹ đầu tư tư nhân... Đây là khoản giá trị ròng [1] giảm sâu nhất trong số những quỹ đầu tư mà cô ấy đã từng quản lý từ trước tới giờ, hầu hết các khách hàng đều chịu thiệt hại.
Vì là quỹ hỗn hợp [2] nên cô ấy chỉ có thể đảm bảo rằng mọi người sẽ không bị lỗ dưới mức đạt chuẩn.
[1] Giá trị ròng của một tài sản hay một công ty là số tiền thu được khi thanh lý tài sản hoặc công ty.
[2] Quỹ hỗn hợp: là danh mục đầu tư tài sản từ các tài khoản được gộp lại với nhau. Quỹ đầu tư vào cả hai công cụ tài chính cơ bản là cổ phiếu và trái phiếu.
Quỹ đầu tư còn được hiểu đơn giản là một nhóm khách hàng đưa tiền cho anh để giúp bọn họ đầu tư, kiếm lợi nhuận cho họ rồi thu một lượng phí quản lý hợp lý.
Khi tỉ suất hoàn vốn [3] tăng cao, khách hàng của La Hạm không một lời bình, kiên trì giữ nguyên tắc "im lặng là vàng". Nhưng khi tỉ suất hoàn vốn giảm cũng là khởi đầu của mọi rắc rối, là gốc rễ của những điều xấu xa nhất, lúc đó cô ấy sẽ biến thành một cái máy bị đòi bồi thường.
[3] Tỉ suất hoàn vốn: là tỷ lệ tiền đã đạt được hoặc bị mất trên một đầu tư so với số tiền đã đầu tư.
La Hạm cảm thấy tố chất tâm lý của Khương Cẩm Niên không tốt, y như chính bản thân cô ấy thời trẻ. Thế nên cô ấy ngăn cách Khương Cẩm Niên khỏi mọi điều tiếng tồi tệ nhất ngoài kia. Nhưng Khương Cẩm Niên không thể không gánh vác trách nhiệm, điều gì cần phê bình thì nhất định phải phê bình, cần cố gắng thì vẫn phải tiếp tục cố gắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!