Chương 25: Bay lượn

Editor: Peachy

Năm nhất đại học, Khương Cẩm Niên được nhận vào ngành tài chính của trường.

Cô nhận ra yêu cầu nghiệp vụ của ủy ban ngân hàng đầu tư trong các công ty chứng khoán hàng đầu, chuyên viên tư vấn chứng khoán, chuyên viên quản lý tài sản, bộ phận chiến lược, bộ phận phân tích, thị trường chứng khoán qua quầy và bộ phận kinh doanh đều cao ngất ngưởng.

Cô không nhịn được thắc mắc với giảng viên: "Những công ty này có thể tuyển dụng đủ các vị trí được ạ? Bọn họ chỉ nhận các sinh viên đứng trong top đầu ở trường học..."

Giảng viên trả lời: "Có gì mà không đủ được? Tỉ lệ chọi của các công ty đó đều là 1/100, cạnh tranh cực kì khắc liệt."

Lúc ấy Khương Cẩm Niên có chút sợ hãi.

Cô sợ bản thân mình không thể bộc lộ hết khả năng.

Vậy nên cô cố gắng nắm bắt mọi cơ hội, thuận lợi vào làm ở công ty hiện tại, đây là một khởi đầu rất tốt.

Ngành tài chính về cơ bản có thể chia thành hai bộ phận người mua và người bán, bao gồm thị trường sơ cấp và thị trường thứ cấp. Thị trường sơ cấp là thị trường phát hành chứng khoán còn thị trường thứ cấp là nơi giao dịch các chứng khoán đã được phát hành trên thị trường. Khương Cẩm Niên cho rằng mình thích hợp ở vị trí người mua hơn, vì cô thích sử dụng phương pháp định lượng để nghiên cứu thị trường.

Cô nhanh chóng thích nghi với phong cách đầu tư của La Hạm, thành tích tổng thể trong năm 2015 không tồi.

Thế nhưng tới năm 2016, cô thảm hại như trận chiến Waterloo [1]. Nếu như đầu tư là một trò chơi quan sát thì tạm thời cô đã thua triệt để. Cô hiểu rõ vấn đề nằm ở bản thân, không hề mảy may suy nghĩ chuyện này liên quan tới La Hạm.

[1] Trận chiến Waterloo: Đây là trận đánh kết thúc chiến dịch Waterloo và cũng là trận đánh cuối cùng của Napoléon. Thất bại ở trận đánh này đã đặt dấu chấm hết cho ngôi vị Hoàng đế Pháp của Napoléon và Vương triều Một trăm ngày của ông.

Mấy ngày liên tiếp, Khương Cẩm Niên ăn uống không trôi.

Anh đồng nghiệp Cao Đông Sơn an ủi cô: "Không sao đâu, cô vừa mới vào nghề một năm rưỡi, áp lực lớn, nhiệm vụ dồn dập nên còn chưa quen. Còn La Hạm chị ấy ở trong nghề bao lâu rồi? Tiền lên rồi tiền lại xuống, bị khách hàng mắng đều là những môn học mà mỗi một nhà quản lý quỹ bắt buộc phải học thôi mà."

Khương Cẩm Niên gật đầu, miệng cười nhưng trong lòng thì không.

Cô mắc kẹt trong những suy nghĩ về bản thân, không thể đáp lại nhiệt tình hơn.

Cao Đông Sơn tiếp tục làm công tác tư tưởng: "Có những người tức giận nhưng thực tế thì không phải do người ta thực sự giận dữ đâu, đó chỉ là một cách biểu đạt, một kiểu thái độ thôi. Trong thời điểm mấu chốt như hiện tại, xếp hạng quỹ đầu tư của chúng ta đang giảm mạnh, lại còn lỗ cực nặng... Nếu La Hạm mà tỏ ra bình tĩnh, các sếp bên trên sẽ nghĩ cô ấy không để tâm!

Vì vậy cô ấy phải nổi giận, nhưng cô ấy không nhắm vào cô đâu."

Khương Cẩm Niên thầm nghĩ: Cổ phiếu đã hủy niêm yết rồi, cô ấy nhắm vào tôi cũng vô dụng thôi. Long Thất Võng vẫn tiếp tục tạm ngừng giao dịch, nếu bây giờ mà "thanh lý" chỗ cổ phiếu đó thì cũng có khác gì cắt thịt đâu? [2]

[2] "

" trong (thanh lý) cũng có nghĩa là cắt, xẻ, chém,..

Cô bất lực thở dài: "Chúng ta có thể đưa ra một số biện pháp khắc phục. Hiện tại bây giờ là mùa cao điểm du lịch nên có thể tăng các cổ phiếu du lịch... Đồ điện gia dụng và trí tuệ nhân tạo trong thị trường chứng khoán A cũng rất hot. Mấy hôm nữa còn có một buổi roadshow của một công ty chứng khoán chuyên đề cử các ngành nghề mới. La Hạm bận không đi được thì tôi sẽ đi."

Cao Đông Sơn vui mừng gật đầu: "Đi đi, cơ hội luôn đến với những người có sự chuẩn bị.

Đầu tháng Tám, toàn thủ đô Bắc Kinh bị bao phủ bởi nền nhiệt độ cao. Ngoài trời nắng như đổ lửa, mật độ không khí không đồng đều, bức xạ thành những hơi nóng mơ hồ. Dù hai hàng cây bên đường rất tươi tốt, nhưng những tán cây xum xuê đó cũng không thể giúp người ta bớt nóng.

Khương Cẩm Niên bật ô che nắng, cùng Cao Đông Sơn đi về phía ga tàu điện ngầm.

Cao Đông Sơn ăn mặc rất giản dị, áo thun cotton trắng phối cùng chiếc quần tây ống ngắn màu cà phê. Có lẽ là do thời tiết khô nóng nên sau lưng anh ta đổ không ít mồ hôi, thấm đẫm một mảng vải lớn. Phần áo bị ướt mồ hôi dính chặt vào lưng anh ta.

Khương Cẩm Niên giơ cao cán ô, che ánh nắng mặt trời cho anh ta.

Cao Đông Sơn khoát tay, từ chối lòng tốt của cô: "Tôi không ngại phơi da. Quê tôi ở Tân Cương, thời lượng ánh sáng mặt trời bình quân cũng khá dài nên đã quen rồi." Lúc hai người bước xuống bậc thang, anh ta đưa tay ra đỡ bên eo Khương Cẩm Niên phòng trường hợp cô đi giày cao gót bị vấp ngã. Anh ta còn bảo: "Da cô trắng phát sáng như thế thì không bắt nắng được đâu nhỉ."

Khương Cẩm Niên đang muốn trò chuyện thì bỗng nhiên có người khoác tay lên vai cô. Cô giật bắn người, quay đầu lại nhìn, hóa ra là Phó Thừa Lâm.

Hôm nay nhiệt độ ngoài trời là 39 độ C.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!