Editor: Peachy
Khương Cẩm Niên nuốt lời muốn nói vào trong, đôi môi đỏ mọng mềm mại. Mái tóc cô buông dài bên tai có phần dịu dàng, đẹp tới mức khó có ngòi bút nào có thể họa lại.
Ban đầu Phó Thừa Lâm chỉ muốn chạm vào tóc cô, nhưng bàn tay đưa ra mới được nửa đường đã đột nhiên thay đổi ý định. Đầu ngón tay anh kề sát bên tai cô v**t v*, vành tai trắng nõn lập tức phiếm hồng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Anh nghĩ trong lòng, đáng yêu quá.
Khương Cẩm Niên cúi đầu hỏi anh: "Cậu còn muốn ăn sủi cảo nữa không?"
Thực ra Phó Thừa Lâm rất đói nhưng vẫn phải giả vờ giả vịt: "Em đút cho tôi đi. Hình như là do em gắp nên mùi vị ngon hơn nhiều."
Khương Cẩm Niên thấy người đàn ông này đúng là được đà lấn tới. Rõ ràng cô có hàng nghìn lí do để từ chối nhưng hành động lại vô cùng thành thật. Cô cầm cái bát lên, gắp sủi cảo cho anh... Cứ lặp lại như vậy năm sáu lần, cửa phòng bếp đột nhiên thoáng khí. Khương Cẩm Niên quay đầu nhìn, hóa ra là em trai cô.
Khương Hoành Nghĩa hiểu biết hạn hẹp, cũng chưa được mở mang tầm mắt.
Cậu không nghĩ rằng một cặp tình nhân trong bữa ăn còn phải em một miếng anh một miếng, làm thế không thấy mất vệ sinh à? Cậu nhất thời không biết phải đối đáp thế nào, luống cuống tay chân giải thích: "Bố mẹ đều đã về phòng nghỉ ngơi, phòng khách không bật đèn, em cứ nghĩ là hai người đi rồi. Em tới bếp tìm đồ ăn, hoa quả ở trong tủ lạnh..."
Phó Thừa Lâm đón lấy cái bát trong tay Khương Cẩm Niên, tay còn lại mở tủ lạnh, ung dung điềm đạm hỏi cậu: "Em muốn ăn quả gì? Ở đây có táo và cam, anh có thể gọt vỏ cho em."
Nụ cười trên môi Khương Hoành Nghĩa cứng đờ.
Vốn dĩ cậu cho rằng sủi cảo vừa nấu cũng có phần của mình, nhưng xem ra là không rồi. Phó Thừa Lâm gọt cho cậu một quả táo rồi đẩy lưng cậu, ôn hòa mà không thất lễ đuổi em trai nhỏ ra khỏi bếp.
Khương Hoành Nghĩa bị anh làm dậy lên tâm lý phản nghịch. Cậu đứng dựa vào cửa bếp, chăm chú nghe tiếng cười truyền ra từ bên trong, còn nghe thấy Khương Cẩm Niên nói một câu: "Bạn học Phó, có đôi khi cậu xấu xa lắm đấy."
Phó Thừa Lâm trầm giọng trả lời: "Em cũng không biết tôi có thể xấu xa tới mức nào..."
Khương Hoành Nghĩa không nghe nổi nữa.
Cậu đập vào cửa phòng bếp ra hiệu cho Phó Thừa Lâm bớt phóng túng lại một chút.
Vài giây sau, cửa bếp lại mở. Tay trái Phó Thừa Lâm cầm bát, tay phải cầm đũa, vội vàng liếc cậu một cái rồi nói: "Anh và chị em về trước, em đi ngủ sớm đi, đừng thức khuya. Ngày mai có kết quả thi tốt nghiệp trung học rồi, em còn phải bận rộn với việc chọn trường chọn ngành nữa."
Khương Hoành Nghĩa còn chưa sắp xếp được câu từ thì Phó Thừa Lâm đã nhanh chóng chọn chủ đề, nhiệt tình đưa ra vài gợi ý, bao gồm cả phương hướng phát triển trong tương lai, những điều cần chú trọng trong cuộc sống đại học, vân vân mây mây... Anh áp đảo hoàn toàn, thành công khiến Khương Hoành Nghĩa bị nói đến mức mông lung, quên đi cả suy nghĩ ban đầu của bản thân mà chỉ chăm chăm tiễn bọn họ ra ngoài.Gió đã ngừng thổi, ánh trăng vắt ngang trên mặt đát.
Trong tiểu khu không có mấy người, tường được lát bằng gạch đỏ. Phó Thừa Lâm đi phía ngoài còn Khương Cẩm Niên đi phía trong. Cô đưa tay vỗ lên bờ tường một cái, lòng bàn tay bị dính một tầng bụi.
"Để tôi lau cho em." Phó Thừa Lâm lên tiếng.
Anh lại nắm lấy cổ tay cô như lúc ở trong phòng bếp tối nay. Ngón tay anh vươn vào lòng bàn tay cô mơn man, triền miên lưu luyến, lặp đi lặp lại. Đến tột cùng anh có lau bụi trên tường hay không Khương Cẩm Niên đã không còn để ý nữa.
Đoạn đường còn dài.
Anh một mực không buông tay.
Khương Cẩm Niên cảm thấy bản thân từ lâu đã không còn là một cô gái nhỏ nữa, vì thế phải bớt ảo tưởng lại, ngừng nằm mơ giữa ban ngày. Nhưng Phó Thừa Lâm không giống những người khác. Anh khơi dậy những cảm xúc nồng nhiệt mà cô đã đánh mất từ lâu, cô thực sự sợ hãi cảm giác này một giây sau sẽ thức tỉnh.
Nhưng anh không tiến thêm một bước nào nữa.
Anh nói với Khương Cẩm Niên: "Ngày kia tôi phải tới New York công tác, phải ít nhất một tuần sau mới trở về... bận rộn không có thời gian rảnh để nghỉ ngơi. Sau đó đầu tháng bảy còn phải bay tới Frankfurt một chuyến. Làm một phép tính toán đơn giản thì trong hai mươi mấy ngày tới, tôi và em sẽ không được gặp nhau."
Khương Cẩm Niên ngước mắt lên nhìn anh. Dường như anh đang rất mong chờ cô đáp lại.
Anh nhìn cô chăm chú như thế khiến nhịp tim cô lại đập nhanh hơn một chút. Cô không phải là động vật máu lạnh, không có khả năng khống chế tình cảm, nhưng chắc chắn cô có thể kiểm soát được câu trả lời của mình: "À, vậy thì vất vả cho cậu rồi. Chú ý giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ nhé. Quả nhiên tiền mà dân tài chính kiếm được đều là mồ hôi nước mắt cả..."
Chỉ vậy thôi.
Cô không nói thêm gì khác.
Anh siết chặt ngón tay cô, trầm giọng đáp ứng. Hai người sánh bước bên nhau trên con đường rải đầy ánh trăng vàng. Phó Thừa Lâm còn nói: "Tôi sẽ cố gắng một chút, để xem có thể nhanh chóng trở về hay không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!