Chương 23: Ánh trăng

Editor: Peachy

Khương Hoành Nghĩa nghe xong lời đánh giá của Phó Thừa Lâm thì nói đỡ giáo viên chủ nhiệm vài câu xã giao: "Nhà thầy có hai đứa nhỏ, vợ thầy lại không đi làm, mọi vấn đề sinh hoạt đều do thầy gánh vác."

Khương Cẩm Niên cười nhạo: "Dù có như vậy cũng không đến lượt em để ý."

Cô kéo Khương Hoành Nghĩa lên phía trước, nghiêm nghị dạy bảo cậu: "Đàn ông con trai phải cứng rắn vào. Em lúc nào cũng lo lắng cho người khác thì người ta cũng sẽ vì em mà lo lắng à... Chị nói cho em nghe, ra ngoài xã hội có những người bạn chỉ muốn có thể bào từng lớp da trên người em, lúc nào tới tìm em mà hỏi han ân cần, nếu không phải là vay tiền thì chính là để dò hỏi tin tức.

Ngược lại, em mà tìm bọn họ có chuyện, còn lâu người ta mới để ý đến em..."

Đêm đầu hạ, gió mát thổi rất thoải mái.

Mặt trăng lửng lơ ở xa tít tắp chân trời, chiếu ánh sáng êm dịu xuống nhân loại.

Thừa cơ hội nhìn mặt trăng, Khương Cẩm Niên lặng lẽ nhìn sau lưng một cái. Như cô mong muốn, Phó Thừa Lâm không rời đi, anh tiếp đón ánh mắt của cô rồi hỏi: "Hai chị em muốn đi đâu thế?"

Khương Hoành Nghĩa thay chị gái trả lời: "Về nhà ạ."

Phó Thừa Lâm gọi điện thoại cho tài xế. Cuộc trò chuyện vừa kết thúc, anh đã bảo: "Đứng đây đợi một lúc, anh đưa hai người về nhà. Tàu điện ngầm cách đây 500m, giờ mà qua đó thì phiền phức lắm."

Khương Cẩm Niên không ngại phiền phức.

Nhưng em trai cô đã thoát khỏi sự khống chế của cô.

Khương Hoành Nghĩa chạy một mạch về phía Phó Thừa Lâm, balo sau lưng xóc nảy theo từng bước chạy, tóc mái che mất một nửa đôi mắt, cả khuôn mặt mang vẻ nghiêm túc kiên định. Mặc dù cậu có việc muốn nói với Phó Thừa Lâm, đã mở miệng ra định cất lời nhưng vì uốn lưỡi chưa đủ mà phiền não.

Phó Thừa Lâm thấy cậu tự chui đầu vào lưới, gian xảo đưa tay về phía cậu, cực kì thuận lợi cầm được balo của Khương Hoành Nghĩa. Khương Hoành Nghĩa còn chưa kịp phản ứng, Phó Thừa Lâm đã cầm chặt balo của cậu không buông, cũng không hề có ý định muốn trả lại... như thể một người sắp phá sản đang chăm chú bảo vệ cổ phiếu cuối cùng đang tăng trưởng.

Bọn họ chỉ có thể cùng nhau đứng ở ven đường đợi xe.

Phó Thừa Lâm hiểu rõ "muốn cưa cô chị thì phải rào cậu em". Chỉ cần em trai đi cùng anh thì người chị là cô không thể nào chạy thoát.

Suy nghĩ của anh rất rõ ràng mạch lạc, nhưng không hiểu sao nghe có vẻ cầm thú.

Lúc này, Khương Hoành Nghĩa đột nhiên cất lời nói chuyện với anh: "Lần trước họp phụ huynh, bố mẹ có việc bận nên chị em đi. Có một người anh thân thiết với em nhìn thấy chị thì nổi sóng trong lòng, còn gọi em là em vợ..."

Phó Thừa Lâm lại trả lời lệch trọng tâm: "Loại bạn có ý đồ xấu này chỉ cần cho cậu ta một đấm là sẽ thành thật."

Anh nâng cánh tay Khương Hoành Nghĩa lên, véo nhẹ cánh tay yếu ớt của cậu bé một cái. Hai tay thon gầy, rõ ràng là thiếu tập luyện thể dục thể thao. Anh liền đổi lí do thoái thác khác: "Hồi anh bằng tuổi mấy đứa cũng thích suy nghĩ lung tung lắm."

Khương Hoành Nghĩa lắc lắc cánh tay, hỏi vòng vo: "Anh bảo em giáo huấn người ta làm gì, trong lòng anh không thoải mái à? Anh và chị em là kiểu quan hệ đó đó phải không?"

Dưới tán cây che bóng, Phó Thừa Lâm cười như không cười nói mấy chữ: "Thật ra anh cũng muốn..."

Muốn điều gì?

Anh không nói tiếp.

Trẻ con đang đứng trước mặt nên anh có chút né tránh.

Bên cạnh là một thân cây ngọc lan trắng thẳng tắp, những đóa hoa nở rộ tỏa hương thơm ngạt ngào. Nhưng từ nhỏ Khương Hoành Nghĩa đã bị dị ứng phấn hoa. Cậu bị sặc tới mức hắt hơi dữ dội, mơ hồ nói: "Em nhất định phải nhấn mạnh điều này, nếu anh không nhanh tay, chị em sẽ nắm tay người khác chạy mất đấy. Mẹ em lo rằng chị chỉ tập trung vào sự nghiệp, không lập gia đình, cảnh già neo đơn nên dạo gần đây luôn tìm đối tượng cho chị.

Mọi mối quan hệ từ thân thích tới bắn đại bác cũng không tới đều được mẹ huy động. Bạn học em kém chị tận 8 tuổi mà vẫn có thể động lòng thì nói gì tới những người đàn ông tầm tuổi chị, anh nói xem đúng không?"

Phó Thừa Lâm bỏ qua chủ đề "đàn ông lớn tuổi" nhạy cảm. Quả thực là anh không thể cùng một cậu bé còn chưa bước ra khỏi cánh cổng trường cấp 3 tranh luận về vấn đề tuổi trẻ.

Anh thận trọng hỏi: "Trong nhà đã xác định được đối tượng rồi à?"

Vốn dĩ Khương Hoành Nghĩa muốn nói một câu "Suýt chút nữa đã là Kỷ Chu Hành", thế nhưng ba chữ "Kỷ Chu Hành" này là cấm kị trong gia đình cậu. Từ khi Kỷ Chu Hành và Khương Cẩm Niên chia tay, chuyện hôn sự bất thành, bố mẹ luôn không thể ngẩng đầu trước mặt họ hàng thân thích. Hai ngày nay, bố mẹ còn bàn bạc, con rể chạy mất rồi, Tết năm nay nhất quyết không về quê nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!