Chương 22: Thanh tú

Editor: Peachy

Cái đuôi mèo màu quýt lướt trên sàn nhà, vừa đi vừa vung vẩy lắc bên trái rồi lại lắc bên phải.

Gạch lát nền vừa lạnh vừa cứng càng làm nổi bật lên sự mềm mại của chú mèo. Khương Cẩm Niên không kìm được đưa tay ra chạm vào, đặc biệt là đôi tai đang dựng đứng của nó, mỗi lần v**t v* là một lần trái tim cô lại rung động.

Ui, cô thích nhất là vuốt lông mèo.

Cô cảm động nói: "Mèo chính là quà tặng của tạo hóa."

Phó Thừa Lâm ngồi trên mặt đất. Anh phủi mấy cái lông mèo đang dính trên quân áo, cởi hai khuy măng sét, hai tay đặt trên đầu gối. Khương Cẩm Niên lén nhìn anh, thấy anh nhàn rỗi thả lỏng giống y như bộ dáng thời còn là sinh viên. Cô biết, những lúc rảnh rỗi anh vẫn luôn thích tới công viên ngắm cảnh, ở dưới tán cây, ngồi cạnh hòn non bộ hóng mát. Lúc những tia nắng thướt tha kia bị cành lá che khuất, những vệt sáng lốm đốm sẽ rơi xuống người anh, đậm nhạt không đều màu, yên lặng đung đưa.

Đoạn kí ức này thật đẹp.

Cô khẽ thờ dài, ôm con mèo vào trong lòng: "Dù sao đi nữa đây cũng là mèo của cậu. Đợi sau này dành dụm tiền, tôi sẽ mua một ngôi nhà và một bé mèo của riêng mình."

Nước đi này của Khương Cẩm Niên, Phó Thừa Lâm không ngờ tới. Anh thuận miệng nói: "Phân chia rạch ròi như vậy làm gì? Tôi chỉ giúp em nuôi nó... Trước tiên cho nó một cái tên đi."

Khương Cẩm Niên không từ chối nữa, đắn đo một lúc rồi trả lời: "Vậy thì gọi là tỉ giá hối đoái nhé."

Cô tham khảo ý kiến của Phó Thừa Lâm một chút: "Nghe thuận tai không?"

Thế nhưng Phó Thừa Lâm lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Kết quảcủa cuộc trưng cầu dân ý về tư cách thành viên EU của Anh đã được công bố rồi. 51.3% người dân ủng hộ việc rời EU, thị trường tỉ giá hối đoái lao dốc. Em còn nhớ những gì chúng ta đã cược với nhau bên bể bơi không?"

Khương Cẩm Niên lập tức quay đầu đi.

Phó Thừa Lâm quay mặt cô lại. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng đặt lên cằm cô, gần hơn một chút sẽ là thô lỗ, xa hơn một chút thì quá xa cách. Anh thực sự rất muốn lại gần cô, rồi âu yếm như cách cô đang v**t v* mèo nhỏ. Sự thôi thúc ấy không biết bắt nguồn từ đâu, nếu như con người hiểu rõ cơ chế hoạt động của từng giác quan trong cơ thể thì có lẽ ngành sinh học đã có một bước phát triển nhảy vọt.

Có lẽ Khương Cẩm Niên đã đoán được anh không phải là kiểu tọa hoài bất loạn [1] như Liễu Hạ Huệ. Hai người mặt đối mặt nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng vẫn là cô chịu thua, ôm mèo trong lòng, chậm rãi cúi đầu che đi gò má ửng hồng.

Cô bảo: "Không sai, tôi thừa nhận tôi thua. Theo như báo chí đưa tin, một trận mưa lớn ở Anh đã khiến một số điểm bỏ phiếu đứng ở London phải hủy bỏ, một phần nào những người ủng hộ ở lại EU ngại phải đi ra ngoài... Nếu như tổ chức bỏ phiếu một lần nữa, tôi cam đoan với cậu kết quả tuyệt đối sẽ không như bây giờ."

[1] Tọa hoài bất hoạn: ngồi mà trong lòng vẫn không loạn. Đây là một câu tục ngữ về Liễu Hạ Huệ, một người nổi tiếng có khả năng chống lại cám dỗ về sắc dục.

Phó Thừa Lâm bắt được cái đuôi của chú mèo, thì thầm: "Em đã nói, nếu như thua sẽ theo họ tôi."

Giọng của anh trầm hơn: "Bạn học Phó Cẩm Niên."

Khương Cẩm Niên không giữ lời hứa, phản ứng rất mạnh mẽ: "Đừng gọi tôi như thế."

Phó Thừa Lâm lại gọi cô: "Niên Niên?"

Hai chữ vừa thốt ra như nhưng hạt ngọc trai liên tiếp lăn vào lòng, tạo thành những thanh âm văng vẳng được lặp đi lặp lại trong đầu. Sao anh có thể như vậy? Sao có thể tùy tiện gọi nhũ danh của người khác như thế, thật là đáng hổ thẹn! Đáng ra Khương Cẩm Niên nên tức giận nhưng đôi mắt cô như biển nước sóng sánh nhìn thẳng vào đôi mắt lay động của anh.

Anh kéo ngăn tủ bên cạnh ra, bên trong là một chiếc tủ lạnh mini. Trong ngăn kéo có mấy loại đồ uống, anh lấy cho mình một lon bia rồi hỏi Khương Cẩm Niên muốn uống gì. Cô lắc đầu, ngồi bên cạnh nhìn anh uống bia.

Anh nâng vòng tròn trên nắp lon lên đặt ở giữa các ngón tay, các đốt tay hơi cong cong. Anh còn chưa lên tiếng dường như muốn nói lại thôi.

Nhưng Khương Cẩm Niên lại cảm thấy rất mới mẻ... Có bao giờ mà Phó Thừa Lâm có nỗi niềm khó nói? Nếu như cô đang ngồi ở vị trí của anh, nhất định sẽ tùy cơ ứng biến, chém gió thành bão... Cô còn đang ảo tưởng chưa được bao lâu, Phó Thừa Lâm đã hỏi: "Em vẫn còn để ý chuyện tối hôm qua à?"

Khương Cẩm Niên khẽ nhấp môi, ý cười thấp thoáng như có như không.

Phó Thừa Lâm uống một ngụm bia rồi nói tiếp: "Vậy còn chuyện hồi đại học thì sao? Lúc ấy em chịu không ít ấm ức. Những chuyện này nếu không nói ra sẽ giống như một cái gai mãi mãi găm vào trong lòng."

Anh có ghế không ngồi, cứ nhất quyết phải ngồi dưới sàn. Anh chống một chân, lon bia đặt hồi lâu trên đầu gối, tay phải đặt một bên, nửa thoải mái nửa căng thẳng chờ Khương Cẩm Niên trả lời.

Khương Cẩm Niên đáp: "Nói những chuyện đó để làm gì? Chẳng có ý nghĩa gì cả, cậu còn từ chối tôi một lần..."

Cô còn chưa nói hết câu, Phó Thừa Lâm đã cười: "Khi đó, dù có là tiên hạ phàm đứng trước mặt tôi cũng không có hứng thú."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!