Editor: Peachy
Phó Thừa Lâm không biết Khương Cẩm Niên cũng đang ở đây.
Anh nghe nói đêm nay Trinh Cửu Quân chủ trì, mở tiệc chiêu đãi mấy vị đồng nghiệp trong giới nhưng chỉ duy nhất mình anh là không được thông báo, đồng thời còn dặn đi dặn lại người khác tuyệt đối không được để chuyện này lọt tới tai anh.
Không may thay, Phó Thừa Lâm lại là kiểu đàn ông khá đa nghi, năng lực quan sát mạnh mẽ, mạng lưới xã giao rộng rãi, không quá tin tưởng vào bạn bè.
Anh biết bản chất con người vô cùng khó đoán định. Chính vì vậy nên anh mới có thể chấp nhận được một vị thư kí với đời sống cá nhân hỗn loạn, một Trịnh Cửu Quân cà lơ phất phơ, thậm chí là một người mẹ ruột mang nhiều điều tiếng. Nhớ năm đó ở Los Angeles, Mỹ, anh còn từng tới tham dự một "bữa tiệc cuối tuần" hội tụ tất cả các nhân vật tinh anh ngành khoa học kỹ thuật. Tại đây, một nhóm các nhân vật "máu mặt" của giới IT ở thung lũng Silicon [1] uống rượu, cắn thuốc, chơi gái bên trong dinh thự.
Ban tổ chức còn bảo đảm rằng, mỗi người đàn ông sẽ được phát cho ít nhất 2 cô gái.
[1] Thung lũng Silicon: bao gồm bộ phận phía bắc của thung lũng Santa Clara và một số cộng đồng kế cận của miền nam Bán đảo San Francisco cùng Vịnh Đông của nước Mỹ. Đây được coi là miền đất hứa cho ngành CNTT khi các "đại gia" công nghệ như Facebook, Google, Intel, Apple, Adobe,... đều tập trung tại đây.
Vài người bạn đưa cho anh một thứ bột màu trắng, các cô gái thì bắt đầu thoát y trước mặt anh.
Anh tức tốc rời khỏi căn phòng đó, trên đường lái xe về nhà mới chấn tĩnh lại, nhận ra giới công nghệ thông tin thì ra không hề sạch sẽ, những người trong ngành cũng không phải toàn bộ đều là những con mọt sách cứng ngắt chỉ biết về kỹ thuật.
Con người quyết định nghề nghiệp chứ không phải nghề nghiệp làm nên con người.
Vậy nên, ngay giờ phút này, anh đang nghi ngờ nhân cách của Trịnh Cửu Quân.
Anh hỏi: "Anh Trịnh, anh kéo bọn họ chơi đồ cùng đấy à?"
Trịnh Cửu Quân lúng ta lúng túng nuốt nước bọt, trả lời: "Làm sao mà thế được, tôi không cắn thuốc. Vừa rồi... tôi không chú ý nên tình hình có chút mất kiểm soát."
Phó Thừa Lâm cười cười, không tiếp chuyện Trịnh Cửu Quân. Anh đỡ lấy Khương Cẩm Niên, một tay đặt bên hông cô, đang suy nghĩ xem nên dùng tư thế gì để đưa cô trở về xe. Anh chạm phải mái tóc ướt sũng nồng nặc mùi rượu k*ch th*ch, hỏi bên tai cô: "Em chơi trò gì với người ta thế, lễ hội té nước à, hay là lễ hội đổ rượu?"
Đèn treo tường trong phòng điểm xuyết lên mặt tường màu xám đậm. Ánh sáng hòa quyện với bóng tối khiến bức tường bị biến dạng thành những hình dáng kì dị, như thể có vô số con quỷ nhảy ra từ những khe nứt, những âm thanh ma quái inh tai nhức óc cứ nối đuôi nhau không ngừng chế giễu dáng vẻ chán chường và nhếch nhác của Khương Cẩm Niên.
Bỗng nhiên cô cảm thấy cực kì chật vật.
So với lúc không có ai để tựa vào còn chật vật hơn.
Cô gần như lo lắng căng thẳng, nâng cao cảnh giác suốt cả một buổi tối. Một mặt muốn giữ gìn tôn nghiêm, một mặt lại muốn bảo vệ thật tốt ví tiền.
Có lẽ là do tác dụng của cồn, cô tự cảm thấy bản thân sống quá mệt mỏi, thật giả lẫn lộn trả lời: "Không có gì đâu, tôi không cẩn thận làm rơi cái ly lên đầu lúc nâng ly. Tôi muốn về nhà."
Ánh đèn mờ ảo, Phó Thừa Lâm nghiêng người ngăn cô lại, nói bóng gió: "Quần áo của em cũng ướt hết cả rồi, sao lại bất cẩn thế." Anh hơi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn tất cả những người đang ngồi: "Ai rảnh thì nói tôi biết chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Người đàn ông vừa đề xuất trò "Liệt tửu quán nhãn" đó ho khan trả lời: "Lúc nãy Thiên Thiên và cô Khương cùng chơi một trò chơi có làm đổ nửa bình rượu... Tất cả mọi người đều không có ác ý, chỉ là tụ tập vui vẻ thôi, dù sao cũng là bạn bè cả."
Khương Cẩm Niên đã nghe không lọt tai.
Cô đi về phía bàn ăn, cầm túi xách của mình lên, không quay đầu lại mà vọt thẳng ra khỏi phòng bao. Phó Thừa Lâm đằng sau gọi cô một tiếng nhưng cô vẫn không hề dừng lại, chân đi giày cao gót chạy chậm, lang thang bên ngoài nhà hàng.
Cô không có ý định trở về bằng tàu điện ngầm, cô muốn gọi taxi.
Màn đêm đen kịt bao trùm, đèn đường hai bên rực rỡ sắc màu, cảnh vật bên ngoài cửa kính lướt nhanh về phía sau, gió lạnh thổi bay mái tóc cô. Cô cố hết sức phớt lờ đồng hồ tính cước trên xe taxi. Tới khi sắp đến nhà, tài xế báo giá tiền, cô lấy từ trong túi xách hơn 200 tệ, thở phào: May thật, vẫn có thể trả được.Người ta vẫn bảo: Họa vô đơn chí.
Tối hôm đó, thang máy của tiểu khu bị hỏng. Khương Cẩm Niên cực khổ leo cầu thang bộ, cảm nhận sâu sắc việc đi đôi cao gót 7 cm này đúng là một loại cực hình. Vất vả lắm mới về được tới nhà, cô vừa mới mở cửa bước vào trong đã lập tức ngã lên ghế sô pha.
Hứa Tinh Thần ngồi bên cạnh cô, vừa ăn mì tôm vừa hỏi: "Sao người cậu toàn mùi rượu thế?"
Khương Cẩm Niên vùi cả gương mặt vào trong gối, ồm ồm đáp: "Tớ bị một người phụ nữ giội rượu đầy người."
Hứa Tinh Thần đang cầm một bát mì bò dưa chua, nghẹn ứ: "Giội rượu á? Tưởng mình là công chúa à?"
Nước sốt nóng quyện vào nước dùng, cô ấy hút từng sợi mì tạo thành tiếng, mùi dưa chua lan tỏa khắp phòng khách. Khương Cẩm Niên như một con cá ướp muối không hề động đậy. Hứa Tinh Thần nhìn cô mà thấy thương, vuốt tóc cô bắn rap một tràng: "Lúc đó có ai ở đấy nữa không? Người phụ nữ đấy là ai vậy, không ai quản cô ta à? Không thì cậu khiếu nại nhà hàng bọn họ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!