Editor: Peachy
Mặc dù tháng 6 chưa phải làm "báo cáo tài chính quý" nhưng trong hòm thư của Khương Cẩm Niên vẫn có vô số báo cáo, hơn một nửa số đó đến từ viện nghiên cứu chứng khoán.
Cô muốn viết một bài phân tích chuyên sâu về ngành nghề nên không thể không chú trọng nghiên cứu, tiến hành thống kê các loại số liệu... Để trở thành nhà quản lý quỹ đầu tư càng sớm càng tốt, Khương Cẩm Niên luôn có ý thức tập luyện mô phỏng các danh mục đầu tư và giới thiệu cổ phiếu. Dù đang ngồi trong phòng bao nhưng cô vẫn luôn suy nghĩ về số liệu kinh tế vi mô.
Các chỉ tiêu đánh giá hàng quý sẽ quyết định xem cô có thể tiếp tục thăng chức hay không, nếu có thì là khi nào.
Trong phòng bao không có người, yên lặng như tờ. Khương Cẩm Niên quyết định lấy sổ tay ra, vẽ vẽ tô tô, còn liệt kê ra một bảng kín mít.
Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra.
Khương Cẩm Niên rất tập trung, trầm tư suy nghĩ, không ngẩng đầu lên.
Cho tận tới khi tiếng bước chân đàn ông tiến gần bên tai, ánh mắt cô mời rời khỏi quyển sổ, nhìn thấy một đôi giày da màu đen bóng loáng. Mũi giày bên trái hơi nhấc lên, liên tục giậm chân như một vị giáo sư ở học viện âm nhạc đang giậm nhịp.
"Xin chào cô Khương." Người đàn ông kia giới thiệu, "Tôi là Trịnh Cửu Quân, tới từ công ty tài sản Tĩnh Bắc."
Khương Cẩm Niên cúi đầu mở túi xách lấy ra một cái danh thiếp. Tóc cô được chăm sóc rất tốt, mềm mượt sáng bóng, một bên tóc phủ lên đầu vai càng khiến người ta chú ý tới đường cong duyên dáng của cần cổ tuyết trắng... Cô tựa như vô tình cài một lọn tóc ở sau tai, có lẽ là vì tai cô rất tinh tế, còn đeo một chiếc bông tai bạc, kiểu dáng đơn giản, có lẽ không mấy giá trị.
Trịnh Cửu Quân tỉ mỉ quan sát Khương Cẩm Niên từ trên xuống dưới, tổng kết lại một câu: Trông cũng thường thường, mà đúng là nghèo thật.
Khương Cẩm Niên không biết trong lòng anh ta đang nghĩ gì, đưa danh thiếp bằng hai tay: "Chào anh Trịnh, tôi là Khương Cẩm Niên."
Sau đó hai người bắt tay.
Trịnh Cửu Quân phát hiện ra lòng bàn tay của Khương Cẩm Niên có vết chai. Anh ta thoáng vuốt nhẹ một cái Khương Cẩm Niên đã lập tức rút tay về, giả bộ muốn cầm ly rượu lên: "Anh Trịnh có biết khi nào thì mọi người sẽ đến không?"
Cô đánh trống lảng sang chuyện khác: "Nhân viên phục vụ vừa đưa đến vài chai Champagne Armand de Brignac và rượu Mao Đài. Năm nay lợi nhuận ròng của ngành rượu tăng lên đáng kể, toàn ngành bắt đầu có dấu hiệu khởi sắc, anh có đánh giá cao xu hướng thị trường này không?"
Trịnh Cửu Quân ngồi xuống một cái ghế, nâng chân trái dẫm lên tấm đệm kê.
Anh ta cười cười: "Nghe cô nói vậy tôi lại muốn mua thêm cổ phần của Quý Châu Mao Đài và Sơn Tây Phần Tửu rồi đấy."
Khương Cẩm Niên liền phụ họa: "Tốc độ tăng trưởng của chúng đều lớn hơn 1.3%. Thế nhưng thông thường vào tháng 7 lượng tiêu thụ rượu trắng sẽ giảm nên để duy trì mức giá, thỉnh thoảng Ngũ Lương Dịch và Phần Tửu sẽ ngừng cung cấp sản phẩm để đảm bảo tồn kho trong quý để chạy nước rút trong dịp Trung Thu và Lễ Quốc khánh."
(Quý Châu Mao Đài, Sơn Tây Phần Tửu và Ngũ Lương Dịch là các công ty rượu của Trung Quốc)
Nói xong, cô bưng ấm trà, cầm lấy một cái tách rót trà vào trong.
Tay trái Trịnh Cửu Quân đặt trên bàn, năm ngón tay thay phiên nhau gõ xuống bình rượu: "Cái gì cô cũng rõ ràng mạch lạc đâu ra đấy như vậy, số liệu tốc độ tăng trưởng cố phiếu của một công ty rượu bất kì cũng có thể đọc được, sao còn có thể không thấy ngại mà uống trà vậy? Để tôi mời cô một ly. Chứ chờ đến lúc mọi người tới chắc chắn sẽ muốn mời rượu cô, bây giờ làm nháp trước."
Nhìn Trịnh Cửu Quân lúc này tự nhiên và hào phóng, thái độ khách sáo nhưng lại không xa cách, tư thế mời rượu vô cùng thuần thục như là đang trò chuyện cùng một người bạn cũ.
Mà Khương Cẩm Niên lại rất cứng cỏi.
Cô lấy cớ muốn nghe điện thoại, cầm túi xách đi ra ngoài. Cô đứng trên hành lang mười mấy phút, đợi tới khi các vị khách khác lần lượt xuất hiện mới đi theo họ quay trở về phòng bao. Bầu không khí lúc đó đã dịu đi không ít. Khương Cẩm Niên còn gặp được người quen.
Chính là Diêu Thiên.
Diêu Thiện diện một mẫu váy của Channel ngồi ở vị trí trung tâm tựa như chúng tinh phủng nguyệt. [1]
[1] Chúng tinh phủng nguyệt: Thành ngữ ý chỉ một đám sao tôn lên ánh trăng, giống như một đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng.
Bốn bức tường đều được sử dụng tông màu tối được khảm vài ngọn đèn dài nằm ngang, ánh đèn đung đưa bao quanh chiếc bàn vuông được phủ bằng vải lụa trắng như tuyết. Tầm mắt Diêu Thiên hướng ra phía cửa, một tay cô ta nắm khăn trải bàn, một tay nâng một ly champagne Armand de Brignac pha trò: "Hôm nay ai tới muộn thì hoặc là phạt rượu hoặc là bao bữa này.
Khương Cẩm Niên, cô chọn một trong hai đi?"
Chọn một?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!