Chương 2: Duyên cũ

Editor: Peachy

Thấy người đàn ông đang tới gần, Khương Cẩm Niên liền kêu tên: "Phó Thừa Lâm?"

Khi cô thốt lên ba chữ kia, cuống họng nghẹn ngào, nước mắt vẫn vương trên mặt.

Cô thực sự rất muốn tỏ ra kiên cường một chút.

Ít nhất là trước mặt Phó Thừa Lâm, cô muốn để lại cho bản thân chút mặt mũi.

Thế nhưng nước mắt không nghe lời cứ lã chã rơi. Cô đưa tay lau mặt loạn xạ, bỏ mặc chuyện cũ, quay đầu cất bước.

Phó Thừa Lâm không ngờ bản thân lại phải đối mặt với sự thờ ơ đó.

Anh và Khương Cẩm Niên là bạn cùng lớp đại học. Khi hai người gặp nhau lần đầu, Khương Cẩm Niên đã khóc bù lu bù loa. Lí do vì sao? Hình như lần đó là đợt kiểm tra thể chất, yêu cầu nam sinh chạy 1000m, nữ sinh chạy 800m.

Thời điểm đó, thứ Khương Cẩm Niên căm thù nhất là chạy cự ki dài. Bởi vì hồi phổ thông ăn uống không kiểm soát, cô cao 1m73, nhưng nặng tận 100 cân, mỗi lần chạy bộ là toàn bộ mỡ trong cơ thể lại rung lắc dữ dội.

Khi tiếng còi hiệu lệnh của giáo viên thể chất vang lên cũng là lúc ác mộng của cô bắt đầu.

Cô thề bản thân muốn hoàn thành trong 4 phút 23 giây để đạt tiêu chuẩn. Nhưng vừa chạy được nửa vòng đã bị các bạn nữ khác bỏ lại xa.

Hai chân cô mềm nhũn, thở không ra hơi, mồ hôi chảy ướt chiếc áo thun cotton. Do mập mạp nên cô rất dễ đổ mồ hôi, đặc biệt là ở vùng lưng và nách, lúc nào cũng như vừa giội nước.

Điều làm cô cảm thấy bất tiện nhất chính là mùi cơ thể đặc trưng của những người mập, cực kì chua, mà lại rất dễ lan mùi, giồng như miếng đậu phụ để trong túi đã lâu khiến người ta khó mà có cảm giác muốn đưa lên miệng nếm thử.

Sân tập cuối tháng tám nóng bức chẳng khác cái lò hấp người là bao.

Giữa sân tập là một bãi cỏ nhân tạo. Hoàn thành xong 1000m, các nam sinh đều tập trung ở đây, người đứng người ngồi, người thì theo dõi các nữ sinh vẫn đang hoàn thành bài kiểm tra. Bọn họ rất nhanh phát hiện ra Khương Cẩm Niên, liền bắt đầu đùa cợt, cũng không muốn ác ý, chẳng qua là cảm thấy như vậy rất vui.

Khương Cẩm Niên không biết bọn họ đang bàn tán chuyện gì.

Nhưng nhìn mấy ánh mắt cười nhạo đó, cô chỉ muốn giấu bản thân vào sâu lòng đất.

Thi đỗ vào một trường đại học hạng nhất khi xuất phát điểm chỉ từ một trường cấp ba bình thường vốn dĩ là một sự kiện đáng khen ngợi. Thế nhưng Khương Cẩm Niên lại không hề hạnh phúc. Học tập không còn là nhiệm vụ duy nhất nữa. Cô bị bỏ lại ở đường chạy 800m, trước mặt đám đông, chạy được hai bước đã thở, cổ họng nghẹn ứ như muốn nổ tung,

Lúc chạy qua khúc rẽ, giáo viên thể chất nói với cô: "Bài kiểm tra này không được phép bỏ dở giữa chừng. Nếu em chạy không hết sẽ tính là không hoàn thành. Em không vượt qua thì làm sao đủ điều kiện tham gia huấn luyện quân sự? Hành quân dưới ánh mặt trời chói chang, đứng nghiêm, bước đều, cái gì mà chẳng cần đến thể lực?"

Khương Cẩm Niên vẫn nhớ rõ, mồ hôi từ trán rơi thành giọt nặng nề vào trong mí mắt.

Hồi hộp, không ngừng được sự căng thẳng, giống như bản thân đang ở trong đấu trường La Mã.

Thân thể như bị tra tấn cùng sự áp lực về tinh thần cuối cùng khiến cô sụp đổ mà bật khóc.

Còn tận 400m nữa.

Ngoại trừ cô thì các bạn học nữ khác đều đã chạm đích.

Bên trong cô hốt hoảng, mệt mỏi đến cực điểm, tưởng như bản thân môt giây sau sẽ bị đột tử.

Ngay khoảnh khắc ấy, Phó Thừa Lâm dẫn đầu cổ vũ cô.

Anh nghe được tên liền lập tức hướng về phía cô mà hô: "Cố lên Khương Cẩm Niên!"

Anh thậm chí còn đứng tại chỗ nhảy lên hai cái: "Còn 400m nữa thôi! Kiên trì chính là thắng lợi!"

Vài bạn học xung quanh được anh cổ động liền sôi nổi gào lên: "Khương Cẩm Niên cố lên!"

Bất ngờ có một nam sinh hô câu: "Heo mẹ chạy nhanh lên!" liền bị Phó Thừa Lâm kéo lại, hung hãn đá cho một cước. Đáng thương là cậu ta vừa mới chạy xong 1000m nên chẳng còn dư tí sức lực nào để đánh nhau với Phó Thừa Lâm, đành phải để mặc anh tàn sát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!