Chương 19: Chặng đường phía trước

Editor: Peachy

Khương Cẩm Niên ấn nút tắt, chuyển trở về kênh tài chính và kinh tế.

Giọng nói của nhân vật nam trong CCTV nghiêm túc, đầy cuốn hút đã thành công giải cứu quần chúng khỏi bầu không khí kinh dị.

Bây giờ Phó Thừa Lâm mới ngồi thẳng người, dùng tay trần nhặt cơm và rau rơi trên người. Bộ âu phục hàng hiệu phẳng phiu bị dính dầu mỡ làm màu quần áo loang lổ, lau mãi cũng không khô hoàn toàn, chỉ có thể mặc kệ cho nó tự khô.

Khương Cẩm Niên rút vài tờ giấy ăn giúp anh dọn dẹp bãi chiến trường.

Phó Thừa Lâm chậm rãi khép hai đầu gối, nắm chặt vạt áo. Dáng vẻ mất tự nhiên và khách sáo hiếm thấy này của anh chọc cười Khương Cẩm Niên. Cô trêu chọc hỏi han anh: "Có gì phải sợ chứ? Chỉ là giả thôi."

Cô hơi nghiêng người nói chuyện với anh.

Mà anh lại rất cao, cô không thể không ngẩng đầu lên nhìn anh. Màn hình tivi cách đó vài mét biến đổi không ngừng, chiếu lấp lánh lên sườn mặt cô. Cô chớp mắt trong vô thức, tần suất khoảng chừng 2 giây một lần, hàng mi dài cong vút như đang lững lờ trôi trên dòng nước mang theo một chút vẻ đáng yêu.

Ai mà ngờ được một cô gái như vậy lúc xem phim ma vẻ mặt không đổi sắc chứ?

Phó Thừa Lâm nâng chân lên bắt chéo, tay trái duỗi thẳng, dựa lưng vào ghế sô pha.

Anh kể: "Tôi từng thấy một tu viện bị phong tỏa. Tất cả các cửa sổ đều được che kín bằng vải đen, ống khói bị đóng đinh, cửa chính khóa xích, đằng sau chỉ toàn là sỏi đá... Khung cảnh vô cùng hoang vắng, không có lấy một ngọn cỏ. Đông Tây Nam Bắc, bốn phương tám hướng là bốn cây Thánh giá... Theo lẽ thường, xung quanh tu viện hẳn là phải có những phần mộ và thi hài, thế nhưng ở đó lại không có.

Tôi rất tò mò, vậy thì người đã khuất đã đi đâu?"

Anh còn chưa nói xong, toàn thân Khương Cẩm Niên đã nổi da gà.

Cô kéo một tấm chăn lông ngắn trùm lên đùi mình: "Đêm hôm khuya khoắt, chúng ta đổi chủ đề đi."

Phó Thừa Lâm cười hỏi: "Không phải em không sợ ma quỷ à?"

Khương Cẩm Niên khẽ cắn môi, rất thành thật trả lời: "Vì tôi từng nghiên cứu lĩnh vực điện ảnh truyền hình thế nên tôi biết quá trình dựng phim thế nào. Những phân cảnh giả trân trong TV kể cả máu me be bét cũng không dọa được tôi, cùng lắm là khiến tôi ăn không ngon."

Phó Thừa Lâm hiểu điều này: "Nhưng những chuyện chân thực mà người khác đã trải qua vẫn khiến em sợ đúng không?"

Anh mắt anh rời khỏi tin tức tài chính và kinh tế, sự chú ý dời lên người Khương Cẩm Niên: "Ngược lại tôi lại không cảm thấy em thực sự sợ hãi. Em là người rất dễ đồng cảm, em đặt mình vào địa vị của người kể chuyện, sau đó bị sự sợ hãi của họ lấn át khiến em hốt hoảng."

Khương Cẩm Niên giả ngơ không thèm để ý, nghiêng đầu quay qua chỗ khác cà khịa một câu: "Dù sao tôi cũng sẽ không bị dọa tới mức làm rơi cả bát."

Cô vừa nhắc tới chuyện này, Phó Thừa Lâm đã xoay người, ngồi xổm trên mặt sàn thu dọn phần thức ăn vương vãi. Anh lấy một cái túi nilon, đem mảnh bát vỡ, đồ ăn và cơm thừa lần lượt bỏ vào, không quên nói với Khương Cẩm Niên: "Thật sự xin lỗi, lần đầu tiên tới nhà làm khách đã làm vỡ bát nhà em, lãng phí một bát thực phẩm."

Xì, thật là khách sáo.

Khương Cẩm Niên học theo anh, có qua có lại: "Thật sự xin lỗi, lần đầu tiên mời khách lại không tiếp đón cậu chu toàn, cơm nước chuẩn bị không đầy đủ, còn mở phim ma cho cậu xem..."

Cô nói xong thì rời khỏi ghế sô pha, bước một bước sang bên cạnh.

Sàn nhà dính một lớp nước sốt, vừa bóng vừa trơn. Trong lúc vô tình, cô trượt chân, lòng bàn chân mềm nhũn suýt chút nữa thì lập tức ngã nhào, đúng lúc Phó Thừa Lâm cách cô chỉ có nửa thước, anh nhanh chóng đưa tay ra ôm lấy cô.

Đã hai ngày trôi qua, hô hấp của họ lại một lần nữa giao nhau.

Sắc mặt Khương Cẩm Niên ửng hồng, chỉ cảm thấy giọng nói của anh dịu êm tựa như những con sóng không quy luật thổi tới từ nơi xa xăm, sau đó lại thổi đi về phía chân trời, nhấp nhô chập trùng, đánh vào tiềm thức cô.

Bỗng nhiên cô có chút ảo não và tức giận, không chịu không nhận sự trợ giúp của anh, vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh. Nhưng anh còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra đã bị Khương Cẩm Niên kéo ngã xuống đất.

Anh thành cái đệm lựng cho cô.

Anh buông một tiếng than khe khẽ.

Dường như còn gọi một tiếng: "Khương Cẩm Niên..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!