Chương 18: Trở về nhà

Editor: Peachy

Thái độ của Phó Thừa Lâm rất chân thành, không hề mất tự nhiên cũng chẳng làm bộ mà hỏi thăm: "Hai ngày nay Khương Cẩm Niên bận bịu chuyện gì vậy?"

Hứa Tinh Thần nói đúng sự thật, mật báo: "Cô ấy hả, có lẽ là bận rộn chuyện công việc. Khoảng tầm một giờ rưỡi sáng đêm qua, tôi ra phòng bếp tìm đồ ăn... có đi qua phòng của cô ấy, nhìn vào bên trong thì vẫn thấy cô ấy đang dùng máy tính làm việc."

Chẳng hiểu vì sao Phó Thừa Lâm lại đột nhiên nhớ tới chữ kí trên QQ của Khương Cẩm Niên là: Một nhân viên tài chính bé nhỏ.

Trong lòng anh đã có quyết định, nhất định phải thêm bạn bè với cô một lần nữa.

Phó Thừa Lâm khẽ cau mày suy nghĩ một lúc, biểu cảm có chút nghiêm nghị. Hứa Tinh Thần dè chừng hỏi anh: "Có phải hai người mới cãi nhau không? Sau khi từ Thượng Hải trở về, tâm trạng của Khương Cẩm Niên cũng không tốt lắm."

Phó Thừa Lâm trả lời: "Có lẽ cô ấy đang giận tôi."

Vẻ mặt của Hứa Tinh Thần lộ rõ sự nghi hoặc: "Sếp làm cô ấy giận á?"

Phó Thừa Lâm chủ động nhận lỗi: "Tôi có phần không đúng. Tôi đang cố sửa sai đây."

Hứa Tinh Thần thuận miệng an ủi mấy câu: "Yêu đương là một quá trình cùng nhau cố gắng. Làm gì có cặp đôi nào mới yêu đã hợp nhau ngay được? Hai người cũng có phải đang đóng phim đâu."

Báo cáo tài vụ nửa đầu năm còn đang chồng chất trên bàn. Phó Thừa Lâm ngồi xuống ghế của ông chủ, lật xem vài trang giấy, sau đó nói: "Cô Hứa, tôi và cô ấy còn có thể tiếp tục cùng nhau cố gắng hay không là trông cậy cả vào cô. Mong cô giúp tôi gửi tới cô ấy mấy câu..."

Hứa Tinh Thần đáp ứng một tiếng.

Nhưng Phó Thừa Lâm lại bí từ.

Nếu như có ai đó phá vỡ được lớp ngụy trang của Khương Cẩm Niên, nhìn rõ được tâm tư của cô thì người đó hẳn phải là Phó Thừa Lâm. Chính vì anh vô cùng hiểu rõ cô, thế nên anh biết, nếu lại tiếp tục tiếp cận cô một cách vội vàng, Khương Cẩm Niên sẽ nổi trận lôi đình.

Anh trải một tờ giấy A4, lấy bút máy vẫn mang theo bên mình nắn nót, cẩn thận viết một một bức thư.Tối hôm ấy, Khương Cẩm Niên trở về nhà với một túi trái cây.

Trong phòng khách yên tĩnh đến lạ lùng, Hứa Tinh Thần đang nằm trên ghế salon nghịch điện thoại. Vừa thấy Khương Cẩm Niên bước vào, Hứa Tinh Thần đã phấn chấn bật dậy, giọng nói dịu dàng và ngọt ngào: "Cậu về rồi đấy à."

Đột nhiên Khương Cẩm Niên sinh ra một loại ảo giác, tựa như cô là một người chồng bận rộn, dốc sức bôn ba bên ngoài còn Hứa Tinh Thần là người vợ hiền ở nhà chờ đợi, mong ngóng chồng mình đi làm về sớm.

Quả nhiên, Hứa Tinh Thần nhận lấy túi đồ trong tay cô, săn sóc bảo: "Thức ăn vẫn còn nóng, chúng mình ăn cơm tối thôi."

Khương Cẩm Niên quét mắt xem xét, phát hiện ra trên mặt bàn có một phong thư rất lạ. Bìa ngoài màu trắng tinh, kiểu dáng vuông vức, ở giữa là một dòng Hán tự cứng cáp và mạnh mẽ: Bạn học Khương Cẩm Niên kính mến.

Vậy mà anh lại khiêm nhường dùng hai chữ "kính mến".

Khương Cẩm Niên vừa nghĩ thầm trong lòng: để xem cậu định chơi trò gì, vừa cầm lấy phong thư tùy tiện mở ra.

Trong thời đại ngày nay, ngày càng ít người kiên trì viết thư tay, trong sinh hoạt thường ngày lại gần như đã không còn mấy ai... Mặc dù Khương Cẩm Niên không đến mức xé toang tờ giấy viết thư, nhưng cô cũng không có ý định đọc một cách nghiêm túc.

Thế nhưng văn chương của Phó Thừa Lâm trôi chảy, nét chữ phóng khoáng cứng cáp viết theo thể Khải [1] dường như có thể thông qua mọi cuộc khảo hạch khắc nghiệt nhất.

[1] Khải thư tức là chữ viết theo thể Khải, đây là một thể chữ thư pháp được dùng rộng rãi, phổ biến từ thời Ngụy Tấn cho đến tận ngày nay.

Mà Khương Cẩm Niên đã chăm chỉ luyện thư pháp từ nhỏ nên cứ thế tự nhiên lặng lẽ đọc từng dòng một, đọc tới tận đoạn cuối cô còn nhìn thấy một câu: "Chúc em tiền trình tự cẩm, niên niên hảo vận."

Hai chữ "Niên Niên" này ở cạnh nhau đem đến một cảm giác cực kì thân thiết.

Có lẽ là do nhũ danh của Khương Cẩm Niên chính là "Niên Niên".

Tay cô hơi dùng sức một chút, tờ giấy viết thư bị cô chà xát tạo thành vài vết nhăn nhẹ như một vết sẹo trên nền tuyết trắng tinh không tì vết, làm xáo trộn sự ngay ngắn vốn có của những nét Hán tự.

Hứa Tinh thần ngồi bên cạnh hỏi cô: "Phó Thừa Lâm viết gì vậy? Anh ấy dặn đi dặn lại tớ nhất định phải đưa bức thư này đến tận tay cậu. Tớ đây không phụ niềm tin của sếp, đã hoàn thành nhiệm vụ rồi này."

Ánh đèn bao lấy bức tường. Màn đêm tĩnh mịch và bình yên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!