Chương 17: Tới thăm

Editor: Peachy

Trên thực tế, lúc nghe xong câu ví von này, phản ứng của Phó Thừa Lâm rất lạnh nhạt, cũng không cười lấy một tiếng.

Bởi vì anh nhận ra, bất kể là kỹ nữ, mẹ mìn hay khách làng chơi, bản thân anh đều có thể hóa vai thành cả ba nhân vật đó.

Thẩm Đạt Quan không phát hiện ra sự bề bộn trong Phó Thừa Lâm.

Anh ta coi Phó Thừa Lâm là một người bình thường, vì cuộc sống khó khăn mà người đàn ông đáng thương này mới phải lên sân thượng khách sạn hút thuốc lúc nửa đêm.

Một lần nữa nhìn vào khuôn mặt xuất chúng của Phó Thừa Lâm... Thẩm Đạt Quan nghi ngờ anh cũng đang gặp phải vấn đề phiền phức như mình nên không nhịn được lên tiếng hỏi anh: "Một khách hàng có ý với tôi. Bây giờ tôi rất băn khoăn, liệu tôi có nên buông hết tất cả để đi theo khách hàng đó không?"

Mùi khói thuốc quyện với mùi mem rượu phảng phất trong gió, Phó Thừa Lâm thầm nghĩ: Tên này phê pha lắm rồi.

Xuất phát từ lòng hiếu kì, Phó Thừa Lâm nhiều chuyện hỏi một câu: "Khách hàng nam hay khách hàng nữ vậy?"

Thẩm Đạt Quan hít nhẹ một hơi thuốc, đáp: "Là nữ, khoảng 40 tuổi."

Phó Thừa Lâm liền bảo: "Phải tự hỏi chính anh chứ. Tôi chỉ là một người qua đường tình cờ gặp mặt, sao có thể thay anh quyết định được chứ?"

Thẩm Đạt Quan niết chặt điếu thuốc, dụi một đầu thuốc đang cháy nóng lên lan can.

Ánh lửa mập mờ, tàn trò rơi tung tóe.

Thẩm Đạt Quan quay người muốn ném đầu lọc thuốc lá, bật lửa và túi bóng vào bồn hoa bên cạnh, Phó Thừa Lâm lập tức đưa tay ngăn anh ta lại: "Bên cạnh có thùng rác, anh qua đó mà vứt. Những bồn hoa này nếu không chăm sóc tốt sẽ rất dễ bị chết."

Thẩm Đạt Quan vặn lại: "Anh giai à, khách sạn này cũng đâu phải là do anh mở, anh để ý tới bồn hoa của bọn họ làm gì?"

Phó Thừa Lâm không trả lời.

Sau đó vài giây, Phó Thừa Lâm mới cất lời: "Nếu không ngại thì anh thử tưởng tượng mình là một gốc quýt đi, từ bé đã trưởng thành bên trong một chậu cây, mái hiên trên sân thượng cũng vì anh mà che mưa chắn gió. Bỗng nhiên có một ngày, bên cạnh anh toàn là rác rưởi, mãi không có ai nhặt, anh cũng chẳng thể chạy ra chỗ khác, anh chỉ có thể trơ mắt ra đó nhìn bộ rễ của mình từng chút một thối rữa."

Gió lạnh thổi qua, Thẩm Đạt Quan ho khan một cái. Anh ta yên lặng đi về phía thùng rác vứt đồ, không quên cảm thán: "Đáng sợ quá."

Phía sau vang lên một âm thanh quen thuộc, là giọng của một cô gái: "Dọa ai thế? Nghe cứ như là cậu đã trải qua chuyện đó ấy."

Thẩm Đạt Quan nghiêng đầu quay sang thì nhìn thấy Khương Cẩm Niên.

Anh ta và Khương Cẩm Niên từng gặp nhau một lần. Mặc dù không nhớ rõ tên cô lắm, nhưng ngoại hình thì ngược lại. Lợi ích nghề nghiệp của bọn họ có liên quan tới nhau, Thẩm Quan Đạt không tiện ở lại, vì vậy anh ta đi trước.

Còn Khương Cẩm Niên nhét hộp thuốc lá giấu vào trong túi quần, làm bộ như đang đi dạo. Lúc đi ngang qua bên người Phó Thừa Lâm, cô nghe thấy anh trả lời: "Tôi chỉ đùa một chút thôi."

Khương Cẩm Niên cong môi cười: "Tôi biết, cậu vẫn hay thích nói đùa."

Phó Thừa Lâm không nói gì, chấp nhận lời tố trạng của cô.

Dẫu cho anh biết cô đang ám chỉ điều gì.

Đáng ra anh nên nói vài lời xuôi tai, hoặc là kể một vài trải nghiệm không may để làm dịu đi bầu không khí giương cung bạt kiếm như hai người. Nhưng anh lại cứ một mực nói: "Bầu không khí lúc đó không tệ, tôi chỉ muốn hôn em."

Khương Cẩm Niên lẩm bẩm: "Lẽ ra tôi phải cho cậu một cái bạt tai."

Phó Thừa Lâm hơi cúi đầu, ánh mắt di chuyển về phía trước, nhìn xuống phía dưới tòa cao ốc khách sạn. Anh không lại gần Khương Cẩm Niên lấy một bước như đang quay trở về điểm xuất phát, nhưng anh vẫn nói: "Cho dù em có tát tôi một cái cũng không thể thay đổi được suy nghĩ của tôi. Còn nữa, mấy lời của em, cái gì mà... tôi đã từng không trông mong gì vào việc yêu đương với cậu, sau này đừng tùy tiện nói ra."

Khương Cẩm Niên thở dài.

Phó Thừa Lâm liếc mắt nhìn cô rồi hỏi: "Có thể thêm bạn bè lại được không?"

Khương Cẩm Niên nhíu mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!