Chương 16: Thua cuộc

Editor: Peachy

Đêm khuya vắng lặng, cả căn phòng không có tiếng chuyện trò nào, chỉ có âm thanh hôn môi nhỏ xíu.

Khương Cẩm Niên bị anh giam cầm ở một chỗ, không thể cựa quậy.

Dường như cô đang bị Phó Thừa Lâm điều khiển lý trí. Anh thành thục tấn công, khiến răng môi quấn quýt tựa như một con dã thú tao nhã nhắm mồi, rồi lại nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, lúc thì dịu dàng, khi lại triền miên, từ từ chạy dọc xuống cần cổ.

Xương quai xanh và cần cổ của Khương Cẩm Niên rất đẹp.

Tinh tế như tuyết, thơm tho, mềm mại.

Anh dừng lại ở nơi đó, trằn trọc ngậm m*t, lưu lại một dấu hôn, giống như một con ma cà rồng đang đánh dấu ký hiệu.

Chuyện nam nữ thân mật nên mang lại sự thoải mái và ấm áp.

Nhưng tim Khương Cẩm Niên đập rất nhanh, sau lưng lạnh toát, khó chịu duỗi thẳng ngón chân.

Cô cảm thấy trống rỗng, mơ hồ nâng chân lên, muốn dừng lại ngay lập tức rồi nhanh chóng chạy thoát.

Phó Thừa Lâm hiểu lầm suy nghĩ của cô.

Anh vén vạt váy cô lên, mơn man bàn tay trên đùi cô, cảm giác mềm mại, nõn nà, căng mịn, rất đàn hồi. Anh xoa nhẹ bên hông, không có chừng mực mà bóp đau cô, đầu ngón tay còn lả lướt thăm dò.

Khương Cẩm Niên gần như sụp đổ, không thể chịu được nữa, gằn lên một câu: "Khốn nạn!"

Phó Thừa Lâm dừng lại.

Anh nhận ra hai mắt cô rưng rưng muốn khóc.

Một giây sau, cô nâng tay phải lên muốn đánh anh.

Cái bạt tai này không hề tầm thường, động tác rất hung hăng, mà anh làm như không thấy, không hề né tránh.

Khương Cẩm Niên tin rằng, nếu cô thực sự tặng anh năm dấu tay, anh cũng sẽ không làm gì cô.

Nhưng cô không dám, cô không thể, cô không làm được.

Cô thu tay lại, ôm đầu gối thu mình vào ghế sô pha, vạt váy rơi xuống bắp đùi. Cô vội vàng kéo xuống, cảm thấy bản thân chật vật đến nực cười.

Cô vừa bị anh chiếm hết tiện nghi, từ hông tới chân đều bị chạm tới chạm lui mấy lần. Cô còn nhớ tới chuyện của gia đình anh... càng thêm phần nghi ngờ anh mượn rượu làm càn, bị chuyện năm xưa làm cho rối loạn nên cần tìm người trút giận.

Vì thế cô không hề lên tiếng.

Phó Thừa Lâm ngập ngừng xoa đầu cô, những sợi tóc đen nhanh lướt qua từng kẽ tay anh.

Anh dùng sự kiên nhẫn như lúc nghiên cứu chứng khoán để suy nghĩ về phản ứng của Khương Cẩm Niên. Anh cho rằng bản thân không hề ép buộc cô, vì từ đầu tới cuối cô không hề giãy dụa. Thế nhưng vì sao cô đột nhiên lại tức giận, thậm chí còn muốn rơi nước mắt?

Phó Thừa Lâm cân nhắc một đáp án: "Có phải tôi làm đau em không?"

Khương Cẩm Niên tức giận trả lời: "Đau cái đầu cậu."

Cô cúi đầu nhìn thảm chằm chằm, mái tóc dài lộn xộn, hai tai đỏ bừng, bộ dạng hiện tại khiến người ta cực kì xót xa.

Phó Thừa Lâm lại hỏi cô: "Em giận à?"

Một khi anh đã quyết định xé nát cái ranh giới tình đồng chí giả dối thì sự chừng mực ngày thường cũng hoàn toàn biến mất. Anh cúi đầu tới gần bên tai cô nói chuyện, hô hấp trong không khí đảo quanh bên tai. Anh gọi cô một tiếng: "Bạn học Khương?"

Giọng nói của anh trầm ổn và ái muội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!