Chương 14: Bí mật

Editor: Peachy

Chia tay rồi mà vẫn muốn níu kéo là một hành động cực kì mất mặt.

Kỷ Chu Hành hiểu rõ điều này.

Lúc người yêu cũ muốn quay lại, anh ta tỏ ra rất thờ ơ bạc tình. Mà bây giờ tình thế đảo ngược, chính anh ta lại là người phải nếm trải cảm giác tức giận và nhục nhã.

Khói thuốc đã tắt, tàn tro xám rơi xuống từ cổ áo của anh ta. Có lẽ là là do chiếc áo được làm từ chất liệu cao cấp nên không lộ rõ vết cháy. Phó Thừa Lâm đứng trước mặt anh ta quay người, nhặt tàn thuốc dưới đất lên vất vào thùng rác bên cạnh.

Kỷ Chu Hành đút hai tay vào túi quần. Anh ta vẫn còn giữ được lý trí, dù trong lòng là lửa giận ngùn ngụt nhưng cũng không thể động chân động tay cùng Phó Thừa Lâm. Anh ta lên tiếng: "Đúng lúc không muốn tự lấy ra, cảm ơn đã giúp tôi tắt lửa nhé."

Anh ta chỉ lên vết tàn trên quần áo: "Tố chất của cậu chắc gì đã cao hơn tôi, giở trò trên chỉ số đòn bẩy [1], lợi dụng khách sạn để rửa tiền. Bên ngoài thì có vẻ chính trực nhưng thực chất lại dơ bẩn và hèn mạt."

[1] Chỉ số đòn bẩy (Leverage Ratio): Đòn bẩy tài chính là thể hiện mức độ sử dụng vốn vay trong tổng nguồn vốn của doanh nghiệp nhằm tăng tỷ suất lợi nhuận vốn chủ sở hữu hay thu nhập trên 1 cổ phần thường của công ty.

Phó Thừa Lâm nhìn anh ta, trong lời nói ẩn chứa sự giễu cợt: "Vậy là anh chưa từng sử dụng đòn bẩy tài chính, hay là chính anh tận mắt nhìn thấy tôi rửa tiền?"

Kỷ Chu Hành phủi sạch sẽ tàn tro còn lại trên người, dựa vào bậu cửa sổ. Anh ta nhận ra Khương Cẩm Niên từ lâu đã không còn đeo nhẫn cưới nữa. Cô trốn phía sau Phó Thừa Lâm, giống như đang yên lặng đứng ở một chỗ để tránh gió, không hề di chuyển.

Điều đó khiến anh ta nhớ tới lần đầu tiên gặp Khương Cẩm Niên. Ngày hôm đó gió lớn thổi phần phật, mưa to như trút nước, cô ôm tài liệu từ công ty đi ra không may va phải Kỷ Chu Hành. Cô vừa ngồi xổm trên mặt đất nhặt đồ vừa liên tục nói xin lỗi với anh ta, đến khi cô ngẩng đầu lên nhìn, anh ta liền tin đó chính là tình yêu sét đánh.

Sau này anh ta rất hay hôn cô mỗi khi trời mưa. Tiếng mưa tí ta tí tách gõ lên cửa sổ tựa như một kiểu trời đất chứng giám. Anh ta thích nhất để Khương Cẩm Niên ngồi trên đùi mình, sau đó dọc theo eo cô v**t v* một đường tới xương sườn. Lúc ấy cô đã bắt đầu thẹn thùng, chống cằm trên vai anh ta, khi thì th* d*c, có lúc lại mè nheo.

Y hệt một con mèo nhỏ bị anh ta thuần phục.

Hút thuốc lá là một thói quen của anh ta mà Khương Cẩm Niên lúc mới đầu cực kì ghét bỏ. Nếu như anh ta ở trước mặt cô lấy ra hộp thuốc, cô sẽ chằm chằm nhìn anh ta, yên lặng phồng má, cho tới khi anh ta cười một tiếng, ném cái bật lửa đi mới thôi.

Nhưng anh ta vẫn sẽ lén hút thuốc, thế nên cô đi theo học được khiến anh ta cảm thấy rất áy náy, cai thuốc một năm.

Anh ta còn biết Khương Cẩm Niên có một quyển nhật kí chuyên dùng để ghi chép những câu chuyện khiến bản thân vui vẻ.

Tên của anh ta đã từng xuất hiện trên vài trang viết. Hôm được cầu hôn, Khương Cẩm Niên mất ngủ cả đêm, sáng sớm hôm sau, đồng hồ mới điểm 5 giờ đã thấy cô nhắn tin cho anh ta: "Chuyện của chúng mình quá thuận lợi rồi phải không anh? Em vừa xem lại sổ tay, cảm thấy cực kì không chân thực."

Đúng là không còn chân thực nữa, Kỷ Chu Hành thầm nghĩ.

Anh ta mỉm cười cay đắng, trong lòng chua xót. Thì ra đây chính là cảm giác chua xót, đồ đã mất rồi không thể lấy lại được, cũng không còn lối thoát nào nữa.

Đến hiện tại, lạt mềm buộc chặt, nói lời âu yếm hay buông câu tuyệt tình anh ta cũng đã thử qua.

Thế nhưng tất cả đều thất bại.

Anh ta không có ý định chừa lại mặt mũi cho Phó Thừa Lâm, gọn gàng dứt khoát đâm thẳng vào tử huyệt của anh: "Phó Thừa Lâm, nghe đồn mẹ cậu biển thủ công quỹ [2], bị truy tố tội lửa đảo, ăn không ngồi rồi trong tù đã mấy năm. Gia đình cậu có chút năng lực đè áp tin tức, nhưng sự thật thì đâu thể che đậy được... Sau khi chuyện này gây náo loạn thì cậu chạy sang Mỹ tránh nạn, chưa từng tới thăm mẹ một lần, tôi nên hình dung về cậu thế nào cho phải nhỉ?

Vô cùng thoát tục, sáu căn thanh tịnh."

[2] Biển thủ là hành vi gian dối biến tài sản công thành tài sản riêng.

Phó Thừa Lâm đang định rời đi.

Nhưng câu nói của Kỷ Chu Hành phía sau khiến Phó Thừa Lâm dừng bước.

Trên đời này không có bí mật nào có thể giấu được cả đời, không làm việc trái với lương tâm thì không phải sợ hãi điều gì

- đây là những lời mà bố khuyên bảo anh lúc những chuyện ấy xảy ra.

Anh thấy mỉa mai, càng cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi.

Thậm chí anh còn cho rằng, hay là bây giờ đánh nhau với Kỷ Chu Hành một trận, miệng đấu miệng không đủ sảng khoái, độ k*ch th*ch còn kém xa với những trận giông tố trên thị trường chứng khoán. Nhưng anh không thể động thủ trước, làm như vậy chỉ càng chứng tỏ anh bộp chộp nóng nảy, cố chấp và vô văn hóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!