Editor: Peachy
Bạn học nam nghe Lương Tùng nói vậy thì vô cùng kinh ngạc: "Hai người bọn họ bây giờ đang yêu đương á? Thật dễ dàng gì, cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi."
Lương Tùng giữ kín như bưng: "Cũng không khác biệt mấy."
Thật ra chính Lương Tùng cũng không hiểu rõ tình hình.
Nói ra thì xấu hổ, Lương Tùng đã quen biết Phó Thừa Lâm nhiều năm vẫn không đoán được tâm tự của cậu bạn thân này, thế nhưng, anh ấy có dự cảm cặp đôi này có triển vọng.
Nghĩ vậy, anh ấy thoáng quay đầu nhìn Phó Thừa Lâm.
Bên cạnh Phó Thừa Lâm là một sinh viên tình nguyện. Đây là một sinh viên nam của trường, trên người đeo một tấm bảng nhìn rất trang trọng, cậu ấy xoay người nói với Phó Thừa Lâm: "Học trưởng Phó, mời anh theo em vào hậu trường, tiếp theo sẽ tới bài phát biểu của anh."
Phó Thừa Lâm nghe vậy thì đứng lên, lấy trong cặp công văn một tờ bản thảo rồi tiện tay ném cái cặp về chỗ ngồi.
Anh đi theo bậc thang xuống dưới, từng bước một từ từ tiến vào khu vực đèn đóm sáng rực, đông đảo ánh mắt đều tập trung vào bóng lưng anh dù anh không nói một lời, cũng không có hành động gì, chỉ lẳng lặng đứng ở đó.
Được lắm, kẻ trộm tâm tư kia. Khương Cẩm Niên oán thầm.
Cô không cố thẳng lưng nữa, dựa người vào thành ghế, tay phải hơi đưa sang bên cạnh thì đột nhiên đụng phải một thứ bị Phó Thừa Lâm bỏ quên trên cặp công văn. Bìa da mát lạnh, thủ công tinh xảo như chưa từng dùng lần nào.
Khương Cẩm Niên lẩm bẩm một mình: "Sao lại quên mang theo..."
Lương Tùng ngồi hàng trên nghe thấy thì nghiêng đầu lại: "Cậu qua đưa cho cậu ta đi."
Khương Cẩm Niên lại đáp: "Cậu ấy sẽ quay lại."
Cô lặng thinh suy nghĩ: Sao tôi phải đưa đồ cho cậu ấy? Uổng công vô ích.
Nghĩ thông suốt, cô yên tâm ngồi yên tại vị chờ đợi, quan sát Phó Thừa Lâm diễn thuyết. Trên bục phát biểu đặt một giỏ hoa bách hợp, bụp tía và mã đề, đủ ba loại sắc thái đỏ trắng lục vô cùng kiều diễm, tràn trề sức sống.
Phó Thừa Lâm đứng sau giỏ hoa, trải phẳng bản thảo bài phát biểu. Anh điều chỉnh micro cho phù hợp, sau đó mở màn bằng câu: "Chúc các thầy cô, các bạn đồng môn và các bạn học buổi sáng tốt lành. Tôi là Phó Thừa Lâm, sinh viên ngành tài chính khóa 2008..."
Giọng nói của anh quấn quýt bên tai, trầm ổn mạnh mẽ.
Khương Cẩm Niên nghe thấy thì mất hết cả hứng.
Vì đêm qua giúp anh sửa bản thảo, đã nắm trong lòng bàn tay nội dung diễn thuyết, từng câu từng chữ anh định nói cô đều có thể đoán được. Tựa như ở trên một chiếc thuyền nhỏ trên sông, xuôi gió thuận dòng trôi đi theo lộ trình đã định trước, không có chút nguy hiểm, khúc khuỷu quanh co nào.
Thế nên Khương Cẩm Niên ngồi yên bất động, trong đầu nhớ lại bản tin buổi sáng, dự đoán thị trường chứng khoán ngày hôm nay. Cô để ý tới thứ hạng của boss La Hạm đã tụt xuống vài bậc. Trong ngành này, bọn họ không thể không coi trọng vị trí trên bảng xếp hạng, nội bộ công ty thông thường sẽ căn cứ vào đó để tính toán giá trị ròng tài sản.
Phương thức này giống như hồi còn học cao trung, nhà trường công bố thành tích.
Ai kiếm được nhiều tiền, ai là trâu bò nhất.
Không cần tưởng tượng cũng biết áp lực thế nào.
Khương Cẩm Niên rơi vào trạng thái trầm tư, mà những người xung quanh lại rào rào vỗ tay, bầu không khí rộn rã chỉ vì bài diễn thuyết của Phó Thừa Lâm đã kết thúc, bắt đầu vui đùa. Anh còn phát biểu, mượn tám chữ anh vô cùng tâm đắc, chúc các bạn học tiền trình tự cẩm, niên niên hảo vận. [1]
[1] Tiền trình tự cẩm, niên niên hảo vận: Tiền đồ tựa gấm hoa, hàng năm đều gặp may mắn.
Câu này mình đã suy nghĩ từ rất lâu nhưng vẫn không tìm được cách chuyển ngữ nào uyển chuyển mà vẫn giữ nguyên được ý đồ của tác giả nên quyết định tạm thời giữ nguyên Hán Việt. Hoan nghênh các bạn giúp mình chuyển câu này sang tiếng Việt ạ.
Tóm lại, tám chữ mà anh tâm đắc chính là "Tiền trình tự cẩm, niên niên hảo vận."
Lương Tùng phản ứng rất nhanh, cảm thán: "Cẩm Niên kìa Cẩm Niên."
Khương Cẩm Niên cực kì chắc chắn: "Chỉ là trùng hợp thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!