Chương 12: Lễ thành lập

Editor: Peachy

Sương mù giăng kín bầu trời nhạt màu, gió thổi từng hạt mưa rơi tí tách trên bậc thềm.

Khương Cẩm Niên lùi lại một bước còn Lương Tùng lại trực tiếp tiến lên phía trước. Anh ấy đưa tay chặn Phó Thừa Lâm đang che dù lại chất vấn: "Hôm nay cậu không dẫn theo thư kí à?"

Phó Thừa Lâm trả lời tùy tiện: "Đưa thư kí theo làm gì? Để cho thầy trong học viện mà thấy, chắc chắn sẽ bảo tôi chẳng được tích sự gì, chỉ ra oai là giỏi."

Nói còn chưa hết câu anh đã sải bước.

Lương Tùng đi phía sau Phó Thừa Lâm, cùng anh trò chuyện vui vẻ. Thế nhưng Khương Cẩm Niên lại đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, không hề đưa mắt nhìn về phía anh. Cô đứng thẳng người, quay lưng về phía anh, trên tay cầm một chiếc túi giản dị.

Hôm nay cô chọn cho mình một chiếc váy ngắn màu xanh đậm, kiểu dáng thanh lịch, tựa như một gốc phong lan mọc giữa khe núi những ngày đầu xuân.

Không biết cô cố ý hay chỉ là vô tình, nhưng nhìn cô chẳng khác gì một cô sinh viên nhỏ non nớt. Chiếc váy cô mặc trên người có kiểu dáng đơn giản, nhưng lại phác họa rõ nét đường cong thân thể, eo thon chân dài, vô cùng trang nhã.

Trước cổng ồn ào náo nhiệt mà cô lại cực kì nhẫn nại.

Không khó để nhận ra cô đang đợi một người.

Là chờ ai đây?

Phó Thừa Lâm thử đoán rất nhiều đáp án.

Anh lặng yên đứng ở góc rẽ cầu thang, ánh mắt hướng về phía trước.

Thái độ của Khương Cẩm Niên với anh ngày hôm nay có thể sử dụng sáu chữ để tóm tắt: tưởng quen hóa ra lại không. Thế nhưng tối hôm qua cô không như vậy, vẫn vui vẻ trêu đùa cùng anh, còn tích cực giúp anh chỉnh sửa bản thảo bài diễn thuyết.

Phó Thừa Lâm đứng một lúc Lương Tùng mới cất tiếng hỏi: "Cậu đang nhìn Khương Cẩm Niên à?"

Phó Thừa Lâm hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Nếu đổi lại là cậu đang đứng ở đó, tôi cũng sẽ dừng lại nhìn cậu vài giây."

Không ít cựu sinh viên vượt qua bọn họ, anh ngẩng đầu liếc nhìn hội trường trên tầng hai, nói tiếp: "Buổi lễ còn chưa bắt đầu, bây giờ chúng ta đi lên cũng chỉ có thể ngồi đó ngây ngốc chờ đợi. Có nhất thiết phải như vậy không?"

Lương Tùng xua xua tay: "Bạn tôi tới cũng không ít, chút nữa các cậu nói chuyện sau nhé."

Vừa định nhấc chân dời đi, Lương Tùng lại cảm khái: "Tôi không nghĩ rằng Khương Cẩm Niên sẽ tới. Mối quan hệ giữa cô ấy và Nguyễn Hồng rất gay gắt... Mà Nguyễn Hồng lại là chủ trì cho buổi liên hoan họp lớp trưa nay. Tôi cứ ngỡ một khi Nguyễn Hồng có mặt, Khương Cẩm Niên sẽ không lộ diện."

Trong mắt Lương Tùng, cả Nguyễn Hồng lẫn Khương Cẩm Niên đều không dễ chọc phải. Năm đó, trong lớp bọn họ, Nguyễn Hồng là ủy viên văn nghệ, Khương Cẩm Niên lại là ủy viên học tập, khoảng cách giữa hai người bọn họ... bắt nguồn từ Phó Thừa Lâm.

Nghĩ về chuyện xảy ra tám năm trước mà Lương Tùng lại cảm thấy kí ức ùa về như vừa mới hôm qua.

Mọi nguồn cơn bắt đầu từ việc Phó Thừa Lâm đăng kí tham gia một giải đấu dữ liệu tài chính nhưng lại thiếu một đồng đội. Những cuộc thi trước đây anh tham gia chỉ yêu cầu một team ba người, nhưng lần đó, ban tổ chức lại quy định mỗi team phải có ít nhất bốn người, anh suy nghĩ muốn tìm thêm một người vào team.

Nguyễn Hồng chủ động ứng cử.

Thời điểm đó sát với kì thi cuối kì, hầu như các bạn học ai cũng đều cho rằng lúc này vắt chân lên cổ học còn chẳng kịp, thời gian đâu mà tham gia một cuộc thi gay go khó nhằn như vậy? Còn những nhân vật cùng cấp bậc học thần với Phó Thừa Lâm đều đã có kế hoạch và dự định riêng, không thể tham gia.

Sự xuất hiện của Nguyễn Hồng khi đó chẳng khác gì giải cứu thế giới.

Thế nên team bọn họ đã đủ bốn người, lần lượt là Khương Cẩm Niên, Phó Thừa Lâm, Lương Tùng và Nguyễn Hồng.

Khoảng thời gian đó, bốn người bọn họ thường xuyên cùng nhau đến thư viện, một nắng hai sương, đi sớm về khuya.

Thời gian trôi qua, Lương Tùng phát hiện ra Nguyễn Hòng có ý đồ riêng.

Rõ ràng cô ta gia nhập team vì Phó Thừa Lâm.

Cứ sáng sớm, Nguyễn Hồng lại kéo theo Khương Cẩm Niên đứng trước cổng kí túc xá của nam sinh, bởi nếu đứng đó một mình, cô ta cảm thấy rất mất thể diện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!