Chương 11: Bụi mù

Editor: Peachy

Khi Khương Cẩm Niên từng bước một ép sát, Phó Thừa Lâm mới nhận ra có gì đó sai sai.

Anh hỏi: "Đang dưng cậu tiến qua đây làm gì?"

Khương Cẩm Niên trả lời: "Thời đại học, lúc nào cậu cũng cho người khác cảm giác không thể với tới. Tôi vẫn luôn muốn bẹo má cậu một lần. Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay cậu để cho tôi được toại nguyện nhé."

Thái độ cô rất thành khẩn, không còn sự sắc bén và khắc nghiệt như ban nãy mà rất kìm chế và trầm lặng, dịu dàng như nước, nhìn anh tha thiết không chớp mắt, như thể muốn đưa việc cố tình gây sự lên một tầm cao mới.

Phó Thừa Lâm đáp: "Đừng có mơ."

Anh nghĩ đến mấy câu vừa rồi của cô, không kìm được trêu chọc: "Lúc nãy thì lấy đầu gối đụng chân với tôi, giờ lại muốn chơi trò bẹo má à? Tôi nói cho cậu nghe, tôi đây cực kì coi trọng tôn nghiêm, đừng nghĩ đến chuyện tôi để cậu tùy tiện làm loạn."

Ánh đèn sáng rực như ban ngày, anh đứng tựa lưng vào tường, hình bóng hai người chồng lên nhau, sự ái muội mơ hồ bao trùm cả không khí. Trong không gian yên ắng hiện hữu, hô hấp gấp gáp của cô chẳng hề phù hợp với sự quấn quýt mị hoặc này.

Để phá vỡ không khí hiện tại, Khương Cẩm Niên thuận miệng nói: "Tư tưởng của tôi thay đổi rồi, hiện tại không còn coi cậu là đàn ông nữa. Đối với tôi, bây giờ cậu là chị em bạn dì, một người chị em thông minh đáng yêu, hài hước dí dỏm..."

Cô còn chưa nói hết câu anh đã hỏi ngược lại: "Trong mắt cậu, tôi không phải đàn ông?"

Anh không chạm vào cô, thậm chí còn chưa đụng vào một sợi tóc của cô mà chỉ chầm chậm từng bước một tới gần, ép cô lùi vào góc, đánh chiếm thành trì, áp sát đầy nguy hiểm.

Nhưng anh không hề có ý định muốn làm gì cô. Những suy nghĩ bỉ ổi tầm thường của đàn ông anh có, anh cũng bị cảm xúc chi phối, cũng biết kích động và k*ch th*ch, nhưng anh khác người ta ở điểm, anh cực kỳ giỏi kiềm chế. Vì anh không muốn trở thành một nhà đầu cơ bị d*c v*ng mê hoặc.

Có lẽ chỉ có sự thay đổi khôn lường của quy luật thị trường mới khiến anh mê muội.

Tỷ lệ hoàn vốn rủi ro là một liều xuân dược giúp anh duy trì sự hưng phấn.

Khương Cẩm Niên cho rằng anh là một người lý trí.

Nhưng cảm giác bị áp bách anh mang đến vừa có chút tà ác lại có chút làm càn.

Cô vô thức đỏ mặt xấu hổ, nhượng bộ lui binh, trong lòng thầm trách bản thân không có chừng mực, không nên ở trước mặt anh ra vẻ ung dung, bên ngoài thì lên tiếng: "Tôi chỉ đùa một chút thôi... Cậu đừng có nghiêm túc như thế chứ."

Hai tay anh vẫn để trong túi quần, cũng không hề có hành vi vượt quá giới hạn nào, giọng điệu nghiền ngẫm: "Cậu không phải căng thẳng, chúng mình là chị em mà."

Khương Cẩm Niên lập tức đổi giọng, không quên nịnh hót một câu: "Cậu không phải chị em của tôi. Cậu cao to đẹp trai, vô cùng đàn ông..."

Anh bổ sung: "Hài hước dí dỏm, thông minh đáng yêu."

Tám chữ này chính là nguyên văn mấy câu mà Khương Cẩm Niên dùng để miêu tả anh. Cô bị anh làm cho á khẩu không biết trả lời thế nào, nụ cười có chút tự giễu, khóe môi khẽ cong lên, sóng mắt như nước, giống như nợ phong lưu vô tận.

Đêm dài đằng đẵng.

Hành lang yên lặng như tờ, không một tiếng động.

Phó Thừa Lâm giúp cô mở cửa phòng, Một tay anh đặt trên chốt tay nắm cửa, tay còn lại đưa lên trước mặt nhìn đồng hồ: "Sắp mười hai giờ rồi, để tôi đưa cậu về phòng nhé?"

Bộ dáng này của anh rất phong độ.

Giống như anh thực sự mời Khương Cẩm Niên tới phòng chỉ để sửa bản thảo diễn thuyết. Anh thản nhiên đối mặt với cô, phát hiện ra ánh mắt cô có chút lưỡng lự anh cũng chỉ cười nhàn nhạt.

Lúc hai người bước vào thang máy, anh lại tùy tiện hỏi cô: "Ngày mai cậu có tham gia lễ kỉ niệm thành lập trường không?"

Khương Cẩm Niên kiên quyết trả lời: "Không đâu."

Anh đã biết trước kết quả này, thế nên tiếp lời: "Vậy tôi sẽ mang về cho cậu chút đồ lưu niệm."Sáng sớm hôm sau, Phó Thừa Lâm rời giường muộn hơn nửa tiếng.

Khi thư kí tới đón, anh vẫn đang cạo râu. Lưỡi dao di chuyển không phát ra bất kì âm thành nào, thư kí đứng bên cạnh nói: "Không cạo râu vẫn được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!