Chương 1: Ngoài ý muốn

Editor: Peachy

Nụ hôn đầu của Khương Cẩm Niên là khi cô 25 tuổi.

Thời tiết nóng nực, tiếng ve không ngừng râm ran khiến cô càng căng thẳng, thiếu chút nữa cắn vào khóe môi của Kỷ Chu Hành. Thấy thế, anh ta nghiêng đầu hỏi cô: "Khương Cẩm Niên, em thấy con người anh thế nào?"

Khương Cẩm Niên đáp lại: "Kỹ thuật hôn của anh Kỷ không tệ."

Kỷ Chu Hành tách cô ra một khoảng:"Em biết rõ ý anh không phải như vậy."

Ánh mắt nhuốm màu đèn đường càng làm cho dáng vẻ của anh ta thêm phần chăm chú: "Vậy đi, anh cho em thêm một cơ hội. Em mau trả lời lại, em đối với anh có cảm nghĩ đặc biệt gì không?"

Làm sao có thể không có?

Kỷ Chu Hành phù hợp với mọi yêu cầu của Khương Cẩm Niên về "bạch mã hoàng tử". Bọn họ có nhiều điểm rất giống nhau: cùng làm trong ngành tài chính, thích chơi tennis và trượt tuyết, ngay cả khi chơi game cũng phân minh công tư.

Khương Cẩm Niên nghĩ bản thân đã tìm được một người thích hợp.

Cô liền thuận nước đẩy thuyền, kéo cà vạt Kỷ Chu Hành, ngón tay từng chút từng chút dời lên phía trên, chờ anh ta cúi đầu một chút. Tới khi hơi thở gần kề, hô hấp quấn quít bên tai, cô mới mở lời: "Hôm nay là sinh nhật em, còn chưa kịp ước nguyện."

Kỷ Chủ Hành cười nói: "Chỉ cần em muốn là được."

Khương Cẩm Niên hỏi lại: "Bao gồm cả anh à?"

Kỷ Chu Hành nhìn cô, khẳng định: "Bao gồm cả anh."

Khương Cẩm Niên sững sờ.

Một chiếc xe con lưu thông trên đường nhấn còi kéo cô quay về hiện thực. Cô nở nụ cười, đáy mắt trong veo lấp lánh: "Nghe nói anh có chút đào hoa, bạn gái cũ nhiều như sao trên trời. Thế nên, ước nguyện tuổi mới của em là tốt nhất đừng bị anh đá."

Kỷ Chu Hành nhéo cằm cô: "Còn đùa với anh."

Khương Cẩm Niên trêu lại: "Đâu có buồn cười."

Cô dùng giọng điệu đầy khiêu khích, lại nhìn anh ta không chớp mắt, ánh mắt câu dẫn làm người khác suy nghĩ bồng bềnh, mơ tưởng sâu xa.

Đêm ấy, cô mặc một chiếc váy liền ngắn màu xanh nhạt, cổ áo thấp khoe trọn xương quay xanh. Cô đeo một sợi dây chuyền, mặt dây là một chiếc chìa khóa bạc, thẳng tắp như nghề nghiệp của họ, vừa có chút tùy tiện, lại thêm vài phần trong sáng như tuyết. Loại khí chất đối lập này càng làm cô thêm hấp dẫn.

Đến nỗi anh ta bị mê hoặc.

Kỹ Chu Hành bắt lấy cổ tay cô, đè lên cây, trêu chọc nói: "Thứ nhất, đừng tin vào lời đồn. Dù người khác đều tin, nhưng em thì không được. Thứ hai, hãy để chuyện cũ ngủ yên, để chúng chỉ dừng lại ở quá khứ, ai mà không có quá khứ phải không? Em biết những chuyện trước kia, anh cũng không để ý. Anh chỉ muốn biết tương lai của chúng ta sẽ thế nào."

Những lời này làm Khương Cẩm Niên vô cùng cảm động, nắm tay anh ta thật chặt.

*

Khương Cẩm Niên và Kỷ Chu Hành ở bên nhau 3 tháng, bà ngoại cô rút được một quẻ cực tốt.

Bà ngoại đã cao tuổi, thường hay đi miếu chùa thắp hương. Bà đối với luận quẻ cực kì tin tưởng, không chút ngờ vực: "Cẩm Niên, hôm nay bà xin cho con một quẻ nhân duyên, là quẻ cực tốt. Bà xem không hiểu, nhờ Đại sư luận giúp. Đại sư nói con Hồng Loan tinh động (*), có thể tìm được một tấm chồng tốt, đối với con hết lòng, dáng dấp đẹp trai, lại còn có tiền..."

(*) Hồng Loan tinh động: một trong ba sao liên quan đến vận đào hoa trong tử vi. Ngôi sao đại diện cho vị trí Đào hoa này vượng về đời sống hôn nhân, có quan hệ mật thiết tới chuyện vợ chồng có quan hệ tốt đẹp hay không. Chúng ta thường dùng câu nói "Hồng Loan tinh động" (sao Hồng Loan chuyển động) để hình dung tới một cuộc tình duyên tốt đẹp nào đó sẽ tiến tới hôn nhân.

Khương Cẩm Niên chưa bao giờ tin vào quỷ thần, những mỗi ngày bà ngoại đều nhắc tới khiến cô cũng bán tín bán nghi.

Trùng hợp thay, đầu mùa xuân năm thứ hai, Kỷ Chu Hành cầu hôn cô.

Khi đó Khương Cẩm Niên vừa tròn 26 tuổi, càng ngày càng chậm nhiệt. Lúc tìm thấy nhẫn kim cương cài trong hoa hồng tại nhà hàng, phản ứng đầu tiên của cô là mình đã nhặt được món trang sức quý giá của một vị khách nào đó làm mất.

Cô nói với Kỷ Chu Hành: "Phục vụ ở đâu? Em muốn trả lại cho người ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!