Chương 165: (Vô Đề)

Hứa Như Dân cứ thế đút cho Nhị Tâm từng miếng một, mãi đến khi trong đĩa chỉ còn lại miếng cuối cùng. Lúc gắp lên, hắn hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn định đưa cho nó.

Không ngờ đúng lúc này, Nhị Tâm đứng bật dậy, m.ô.n. g khẽ lắc một cái, nhẹ nhàng nhảy khỏi bàn, vừa "meo meo" vừa ân cần chạy tới cọ cọ chủ tiệm vừa bước ra từ bếp.

Hứa Như Dân: "……"

Con mèo béo này đúng là có không ít tâm cơ.

Hứa Như Dân không nhận ra khóe miệng mình đã vô thức cong lên. Hắn cúi đầu ăn nốt "miếng cuối cùng" cá sống, mắt khẽ mở to, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Lát cá trắng trong như tuyết, hoàn toàn không có mùi tanh, giòn và ngọt, đúng y như cá quỷ nhỏ từng miêu tả.

Tiếc là chỉ còn một miếng, nhưng bên cạnh vẫn còn cua xào và sushi nhím biển.

Mỗi miếng đều ngon đến cực điểm. Hứa Như Dân không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình chưa từng ăn đồ tươi ngon như thế.

Không chỉ nguyên liệu mới, mà cả khẩu vị, cách ăn, lẫn nơi dùng bữa… tất cả đều mang lại cho hắn một cảm giác mới mẻ không sao diễn tả được.

Giống như cuộc sống xám xịt bất biến bỗng nhiên được rọi vào một tia sáng.

Hắn gần như ăn ngấu nghiến hết nhím biển và cua, thậm chí còn gặm kỹ từng chiếc càng cua. Ăn xong, cả người thư thái hẳn ra, đến mức quên luôn mục đích ban đầu khi đến nơi này.

Nhân viên tiệm thu dọn bát đĩa, mang tới một ly trà chanh tươi và một đĩa mơ giòn.

Hứa Như Dân nhấp một ngụm trà, cầm một quả mơ xé bao, dựa người bên cửa sổ nhìn ra núi và mây ngoài kia. Đột nhiên hắn nhận ra, dường như đã rất lâu rồi mình chưa từng dừng lại như thế này, chỉ để nghỉ ngơi và ngắm nhìn xung quanh.

Nghĩ tới đó, hắn bỗng xìu xuống, gục đầu lên bàn.

Đến nơi này ít nhất cũng đã nửa tháng, mà chẳng biết bao giờ mới có thể trở về.

Công ty không liên lạc được với hắn, có khi đã cho nghỉ việc từ lâu rồi. Đây đâu phải lúc để thả lỏng tận hưởng.

Nhị Tâm đã vận dụng đủ mười tám chiêu làm nũng với Lộ Dao lăn lộn, cọ chân, lộ bụng cầu sờ nhưng vẫn không xin được đồ ăn. Nó thất vọng nhảy lại lên bàn, cố tình chen chúc ngay trước mặt Hứa Như Dân.

"Bịch" một tiếng, nằm phịch xuống trước mặt hắn.

"……" Hứa Như Dân cẩn thận dời ly trà sang chỗ khác, ngẩng đầu nhìn Lộ Dao:

"Nó… có phải là hơi thích tôi không?"

Lộ Dao cười lắc đầu:

"Ăn no thì ngủ thôi. Chỗ anh ngồi có cửa sổ, thỉnh thoảng có nắng chiếu vào, nó thích nhất là chỗ đó."

Hứa Như Dân: "……"

Ăn xong là ngủ, còn biết chọn chỗ có nắng, vô ưu vô lo làm mèo đúng là sướng thật. Trong lòng Hứa Như Dân bỗng dâng lên cảm giác… con người còn thua cả mèo.

Có người gõ cửa, Lộ Dao xoay người đi ra ngoài.

Từ sau khi được Lộ Dao nhận nuôi, Nhị Tâm hoàn toàn bước vào chế độ "nuôi heo". Cả đời mèo trôi qua ung dung thoải mái, bộ lông được chăm đến bóng mượt dày dặn.

Nó nằm xoãi tay chân trên bàn, cái bụng béo tròn cùng đôi móng thịt hồng phấn cứ thế hướng thẳng về phía Hứa Như Dân.

Hắn nhìn sang vị khách đang quỳ rạp dưới đất chơi cùng mấy bé mèo con bên cạnh, trong lòng nảy sinh chút tò mò, liền vươn tay sờ thử cái bụng của Nhị Tâm.

Lông xù xù, thêm một lớp mỡ dày dày, cảm giác cũng chẳng có gì đặc biệt.

Chỉ là… sờ rồi thì không dừng lại được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!