Chương 162: (Vô Đề)

"Lộ Dao, bên kia có cua với bạch tuộc kìa, có muốn bắt một ít không?"

Sọt nhím biển đã gần đầy, Đỗ Thanh Mỹ bắt đầu dời ánh mắt sang những nguyên liệu khác.

Trong khoảng thời gian biến thành cá ma quỷ, cô chỉ toàn bắt mấy sinh vật phù du, cá con, tôm nhỏ theo bản năng của loài cá.

Mỗi lần đều dựa vào hai cái vây mọc trên đầu hất cá tôm vào miệng rồi nuốt chửng, hoàn toàn không nếm ra được mùi vị gì.

Hiếm hoi lắm mới gặp được "buffet hải sản" thế này mà lại không thể ăn cho đàng hoàng, khiến cô buồn bực vô cùng.

Bây giờ có tiệm lông xù xù, nhìn vùng biển này chẳng khác gì hậu viện nhà mình, chỗ nào cũng là đồ cô thích ăn, hận không thể mang hết về tiệm.

"Cô muốn ăn thì cứ bắt đi, tôi nhặt rác thêm chút nữa."

Lộ Dao thấy số nhím biển đã đủ, lại tiếp tục tập trung nhặt rác, không để ý lắm đến mấy sinh vật biển khác.

Dưới đáy biển khu này, rác nhựa chất thành một tầng dày, phần lớn là chai nhựa, hộp cơm dùng một lần, hộp nước trái cây và túi nilon.

Mấy món nặng từ 5–20 gram, thu gom cực kỳ dễ.

Chỉ cần không ngừng lục tìm, điểm nhân khí tăng rất nhanh.

Nhiệm vụ nhặt rác còn dễ hơn tưởng tượng, thậm chí khá… giải tỏa tinh thần. Lộ Dao nghĩ mình phải tranh thủ tích đủ điểm để mở rộng thêm bể cá.

Tiểu cá ma quỷ tung tăng quanh vách đá san hô, nhưng vì bị giới hạn bởi thân thể loài cá nên rất khó bắt được mấy con bạch tuộc chân dài giỏi ngụy trang, hay mấy c.o. n c. ua biển càng to múa loạn.

"Lộ Dao, tôi bắt không được, giúp tôi với!"

Đỗ Thanh Mỹ lên tiếng cầu cứu.

Ngâm nước biển lâu, Lộ Dao bắt đầu thấy khó chịu, đặc biệt tay chân lạnh buốt, hơi cứng lại.

Cần phải quay về rồi.

Cô bơi tới bên cạnh tiểu cá ma quỷ, thử giúp bắt cua và bạch tuộc.

Nhưng bạch tuộc thật sự quá linh hoạt, chân thì dài lại trơn, chạy còn nhanh, căn bản không túm được.

Lộ Dao nhanh tay nhặt mấy c.o. n c. ua biển bỏ vào sọt, nói:

"Có từng này nhím biển là đủ rồi, cua đem xào với lòng đỏ trứng muối cũng được một đĩa ngon. Lần sau lại đến."

Một người một cá bơi ngược về, cuối cùng phát hiện mình đã bơi tới gần đàn cá "tự kỷ".

Lộ Dao không nhịn được, bơi lại gần quan sát.

Bình thường cá các loại rất ít khi tới gần khu này, nhưng đến sát mới thấy số lượng ở đây cực kỳ khổng lồ, chủng loại vô cùng phong phú.

Nhìn từ xa chỉ thấy mấy con cá to như cá mập ăn thịt người, cá heo biển, hải cẩu…

Nhưng tới gần mới phát hiện ở giữa còn có rất nhiều loài nhỏ: bạch tuộc, sứa, tôm, cá ngựa…

Không ngoại lệ, tất cả đều bơi ngửa bụng, lờ đờ bất động.

Lộ Dao còn phát hiện trên người chúng hầu như đều có một vết thương rõ ràng, giống hệt vết chữ thập đỏ tươi trên bụng Đỗ Thanh Mỹ.

Cô đưa ngón tay chọc thử một con, nó chỉ theo lực đẩy trôi ra xa chút xíu, hoàn toàn không phản ứng.

Đỗ Thanh Mỹ thèm nhím biển, giục:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!