Chương 47: (Vô Đề)

Quan viên Lễ Bộ ở lại nửa ngày, hướng dẫn, sau đó liền rời đi.

Lưu ma ma nói:

"Chắc là Hoàng Thượng đặc biệt an bài."

Tuy rằng hạ nhân của Lý Thiên Cát mỗi người đều thông minh lanh lợi, nhưng bọn hắn ai đã gặp qua chuyện lớn như đại hôn của Hoàng Thượng chứ? Đừng nói bọn họ. Lý Thiên Cát chỉ sợ cũng không nói được.

Tất nhiên, liền phải yêu cầu bên Lễ Bộ đến giúp đỡ.

Dương yêu Nhi ngửa đầu nhìn, liền thấy đèn lồng treo trên cao, phía dưới rũ tua vàng óng ánh, rất đẹp.

Nàng đã gặp qua cảnh tượng này.

Khi còn ở nhà, trong viện cách vách cũng từng treo đèn lồng như vậy, chẳng qua so với như vậy thì xấu hơn một chút, nhỏ hơn một chút, cũng ít hơn một chút…… Chỉ có một, hay là hai cái…… Dương yêu Nhi không nhớ rõ ràng lắm.

Lúc trước nàng ngơ ngác ngồi ở trong viện, lúc không được đi ra, nhìn thấy đèn lồng, đó là vật trừ chim chóc từ bên ngoài bay qua, là vật thú vị nhất…… Cái kia gần như đã trở thành một tia sáng khắc sâu chặt chẽ vào trong đầu nàng.

Nhưng hiện tại, đèn lồng giống như cũng trở nên không đáng nhắc tới.

Nơi này thật là nhiều nha.

Dương yêu Nhi duỗi dài cổ.

Thấy nàng nhìn lâu, Lưu ma ma liền sai người lấy một cái đèn lồng tới cho Dương yêu Nhi ngắm nghía.

Nhưng đèn lồng này thật sự quá lớn, Dương yêu Nhi xách ở trong tay, đèn lồng cũng đã cao qua bụng của nàng rồi. Vì thế chỉ chơi một lát, nàng liền trở về viết chữ.

Nàng đi tới bên ngạch cửa, giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, quay đầu lại nhìn chằm chằm Lưu ma ma nói: Giữ lại.

Lưu ma ma đã hiểu rõ tính tình của nàng, lập tức liền rõ ràng ý của nàng, cười gật đầu nói:

"Được, giữ lại, giữ lại cho cô nương."

Dương yêu Nhi liền đi thư phòng, tiếp tục viết chữ.

Nàng cũng không phải ngày ngày đều thích ở bên ngoài chơi đùa.

……

Hoàng gia nạp thái vấn danh, cần phải thông cáo với thiên địa tông miếu.

Việc này dĩ nhiên nhiên không thể để người khác làm hộ.

Đợi sau khi hỏi ý bộ nghi lễ nạp thái, Tiêu Dặc liền thay đổi một thân trang phục, đi thông cáo với thiên địa tông miếu.

Tiêu Dặc đến thẳng giữa điện Thái Miếu, lạy tổ tiên xong, sau đó chậm rãi đi tới trước bức họa của Huệ Đế.

Bức họa của Huệ Đế được vẽ khi hắn đang tuổi tráng niên, nhưng cho dù là tráng niên, trong tóc của hắn cũng có nhiều tóc bạc, mặt mày cùng bên môi lại có nhiều nếp nhăn, đáy mắt hắn không thấy hiền hoà, không thấy uy nghiêm càng không thấy một tia vui vẻ.

Huệ Đế rất gầy, đặt ở bên trong bức họa, thế nhưng có vẻ cùng chung quanh mình có chút không hợp nhau.

Tiêu Dặc có lẽ là di truyền từ hắn, chợt nhìn qua, thân hình cũng vô cùng đơn bạc.

Nhưng bóng dáng đơn bạc của hắn ở trong điện hiện ra bóng dáng thật dài, lại có vài phần uy nghiêm.

Tiêu Dặc cho lui tùy tùng, các cung nhân không dám không theo, đảo mắt trong điện liền chỉ còn lại mình hắn, cùng khói nhẹ lượn lờ trước bài vị kia.

hắn ở trong điện xoay một vòng, khóe miệng lại dần dần có độ cung, mỉm cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!