Chương 12: (Vô Đề)

Tiêu Chính Đình đi qua khuyên bảo, thái hậu cuối cùng đem ý nghĩ đặt vào chuyện chính, vì thế xuống ý chỉ, còn làm bộ như hết sức hào phóng, cống hiến một chút tâm tư, giao trách nhiệm Lễ bộ cần phải chuẩn bị tốt đại điển phong hậu.

Bầu không khí trên triều đình vốn căng thẳng, chợt biến đổi.

Thái hậu xuống chỉ, Lễ bộ cũng liền trở nên bận rộn, bỏ chút tâm tư.

Trong khoảng thời gian ngắn, phảng phất cả nước trên dưới đều sôi nổi ngóng trông phong hậu đại điển.

Lúc này Lý Thiên Cát mới chậm rãi trở về kinh thành, chỉ là gia quyến của hắn còn lưu lại Dân trạch huyện, việc này là thái hậu giao phó, giao trách nhiệm hắn coi chừng người nhà Dương yêu Nhi, tương lai có lẽ dùng đến.

Lý Thiên Cát có thể có ngày hôm nay, toàn bộ là thái hậu cho, đương nhiên không dám cự tuyệt.

Lý Thiên Cát đến ngoài cửa Lý phủ, tất cả mọi người đã ở đó chờ.

Mẹ của hắn, huynh trưởng cùng nhau chào đón, lại thấy Lý Thiên Cát xoay người phất phất tay, vì thế liền có nha hoàn nhấc màn cửa phía sau hai chiếc xe ngựa.

Nhìn chăm chú, 2 cô nương trẻ tuổi, tuổi chừng mười lăm mười sáu tuổi, vẻ mặt sợ hãi. Phía trước mộtbộ dáng đoan chính, mặt mày ôn nhu. Phía sau một bộ dáng mềm mại nhu nhược, giữa mày có chứa thái độ phong lưu.

Mấy chị dâu Lý Thiên Cát lúc này xụ mặt nói

"Tiểu thúc đi một chuyến Dân trạch huyện, làm sao còn mang theo mấy nha đầu nhỏ tuổi trở về?"

Lý gia cũng không thiếu nha hoàn, tuổi trẻ dung mạo xinh đẹp so ra đẹp hơn, cho nên mấy huynh đệ Lý gia nạp không ít thông phòng, chơi nha đầu. Riêng việc này trong phủ đã đủ nhức đầu, Lý Thiên Cát còn dẫn người trở về!

Lại gặp Lý Thiên Cát mỉm cười, nói:

"Đây là đưa vào trong cung."

Mấy vị tẩu tẩu lúc này mới thu lại thần sắc.

Vào cửa, Lý lão phu nhân thấp giọng hỏi: Thái hậu giao phó?

Lý Thiên Cát gật đầu.

"Kia người lúc trước kia..."

Lý Thiên Cát lắc lắc đầu, mặt lộ vẻ ba phần đáng tiếc: "Người lúc trước kia rốt cuộc chỉ là kẻ ngốc, nghe nói sau khi nàng vào cung không có động tĩnh, nghĩ chắc không thể lấy lòng hoàng thượng.

Nay đại điển phong hậu ván đã đóng thuyền, thế cành không thể bỏ, đã như thế, vậy không bằng chủ động chút, mượn Khâm Thiên Giám bói toán che dấu, đưa mấy vị cô nương Dân trạch huyện vào.

Tính ra có ba người thông minh lanh lợi được sủng thì có thể cho nương nương sử dụng.

"Lý lão phu nhân thanh âm ép nhỏ hơn, nói:"Đằng trước kia sinh ra bộ dáng như vậy, đều không được. Kia phía sau...

"Theo ánh mắt của nàng đến mà nhìn, đều biết đằng trước kia như ánh trăng, phía sau xinh đẹp cũng là xinh đẹp, lại bất quá chỉ là đom đóm sáng mà thôi."Ngày thường tuy đẹp, không hiểu tranh thủ tình cảm thì có ích lợi gì?

"Lý Thiên Cát nở nụ cười, nói:"Hoàng thượng tuổi trẻ, trước nay chưa hiểu chuyện, nha đầu này chỉ cần hơi trải qua chỉ bảo, tự nhiên có thể mê hoặc tiểu hoàng đế.

"Lý lão phu nhân không tin, Lý Thiên Cát lại lần nữa cười nói:"Đều là nam tử, nhi tử hiểu rõ nhất bất quá việc này...

"Xuất thân hoàng thất, trải qua hiểu biết đều cực sớm, trong lịch sử hoàng đế, bao nhiêu người mười hai mười ba tuổi liền" ăn mặn^^", về sau tự nhiên như vậy liền sa vào sắc đẹp, bỏ bê việc đất nước, khôngcần vài năm ép buộc xuống, thân mình đã bị vét sạch.

hắn muốn nói, hiện nay mới đưa người đến bên người tân đế, đã có chút quá muộn. Nếu là hắn, hắnsớm thừa dịp tân đế còn ngây thơ thì phái cung nữ hiểu biết đi hầu hạ. Cái gì mà hạ độc bằng chú thuật, cũng không bằng thủ đoạn mềm dẻo giết người lợi hại.

Đương nhiên, những lời này, Lý Thiên Cát không dám nói ra khỏi miệng.

Lại vì thái hậu làm một chuyện, Lý Thiên Cát tự nhiên thật sự rất cao hứng, đêm đó nghỉ buổi tối sẽsủng ái tiểu thiếp trong phòng.

Chẳng qua là trước lúc ngủ, hắn khó tránh khỏi lại nghĩ tới vị cô nương Dương gia kia

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!