Tô Dương tự thấy mình không phải là người quá nóng vội nhưng chắc chắn cô là kiểu người hành động, luôn muốn chủ động trong mọi việc và không thích bị động.
Thế nhưng, cô không ngờ rằng Từ Lập Trạch còn quyết đoán hơn cả cô.
Lúc tiếng gõ cửa vang lên vào lúc 8:30 sáng, Tô Dương nghĩ rằng có lẽ bạn cùng phòng ra ngoài nhưng quên mang theo đồ.
Nhưng khi cô vòng qua những thùng giấy chất đầy trong phòng khách để ra mở cửa, người đứng bên ngoài lại chính là Từ Lập Trạch.
Anh mặc một bộ đồ đen sang trọng, cao cấp, hoàn toàn khác biệt với mọi thứ cũ kỹ xung quanh.
Lúc đó, Tô Dương đang sắp xếp lại vài quyển sách chưa đóng gói xong, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, trong miệng còn ngậm một miếng bánh mì sandwich mà bạn cùng phòng đưa cho trước khi đi, trông không đến nỗi luộm thuộm nhưng chắc chắn không thể gọi là gọn gàng.
"Không… không phải nói là mười hai giờ sao?" Tô Dương ngớ người, mãi mới nuốt trôi miếng bánh mì khô khốc trong miệng.
Từ Lập Trạch không để lộ cảm xúc gì trên mặt, anh chỉ nhìn lướt qua căn phòng khách bừa bộn phía sau Tô Dương, như thể đang khảo sát, "Chiều nay tôi có một cuộc họp đã dời lên sớm, một giờ tôi phải có mặt."
Ý anh là kế hoạch đã thay đổi.
Từ Lập Trạch nói nhẹ nhàng nhưng Tô Dương thì cảm thấy như đang đứng trước một tình huống nguy cấp.
"Tôi… tôi sẽ nhanh thôi, chỉ còn hai thùng nữa…" Tô Dương vừa nói vừa quay người, chân còn chưa kịp bước đã đụng ngay vào chiếc ghế không biết từ đâu xuất hiện phía sau cô.
Tô Dương đau đến mức phải ôm lấy đầu gối, suýt nữa ngồi sụp xuống.
Căn hộ mà cô và bạn cùng phòng thuê nằm trong một khu chung cư cũ kỹ đã hơn hai mươi năm tuổi, diện tích không lớn, đặc biệt là phòng khách rất nhỏ.
Vì phải gấp rút đóng gói đồ đạc, tối qua Tô Dương và bạn cùng phòng đã bận rộn dọn dẹp, đồ đạc chất đầy từ cửa phòng ra đến phòng khách, khiến phòng khách chẳng còn chỗ để đi lại. Bàn ăn và ghế cũng bị dời đi chỗ khác.
Ban đầu, Từ Lập Trạch chỉ đứng ở cửa, có vẻ không có ý định giúp đỡ.
Nhưng ngay khoảnh khắc Tô Dương cúi xuống, anh không tự chủ được mà rút tay ra khỏi túi quần.
Tuy nhiên, sự bốc đồng này chỉ thoáng qua vì Tô Dương ngay lập tức đứng thẳng dậy, vừa buộc tóc lại vừa bắt đầu dọn dẹp một cách ngăn nắp.
Khi cô xếp bảy thùng lớn đã đóng gói gọn gàng ở cửa, thay sang bộ áo thun và quần jeans, rồi kéo theo hai vali một lớn một nhỏ từ phòng bước ra, đúng lúc đồng hồ điểm mười giờ.
"Chỉ có nhiêu đây thôi?" Từ Lập Trạch liếc nhìn mấy thùng đồ chất thành đống và hỏi.
Tô Dương gật đầu, như thể sợ anh hiểu lầm điều gì đó, cô vội vàng giải thích.
"Tôi vốn định đến ở tạm nhà bạn nhưng mang nhiều đồ đạc như vậy đến nhà ai cũng không tiện. Hơn nữa, chúng ta còn… thứ Tư tuần sau…" Tô Dương vừa nói vừa lén liếc nhìn Từ Lập Trạch, "Nên tôi nghĩ, làm phiền anh sớm một chút."
Khi họ trò chuyện, một người đứng ngoài cửa, một người đứng trong sảnh, khoảng cách giữa họ chỉ là vài chục centimet.
Lần đầu tiên Tô Dương nhận ra Từ Lập Trạch thật sự rất cao, anh chỉ cần đứng thẳng người đã gần chạm đến khung cửa.
"Cô." Bất ngờ, Từ Lập Trạch buông một câu không đầu không đuôi.
Tô Dương không hiểu, ngẩng đầu nhìn anh với vẻ ngơ ngác.
Từ Lập Trạch nhướn mày, trông có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn giải thích, "Sắp cưới với tôi rồi, còn xa lạ như vậy không thấy kỳ sao?"
Nói xong, anh cầm lấy chiếc vali lớn từ tay Tô Dương, thu gọn tay cầm rồi xách lên, sau đó sải chân bước xuống lầu.
Thấy vậy, Tô Dương vội vàng đóng cửa lại, kéo theo chiếc vali nhỏ hơn và theo sau anh.
Xuống đến tầng trệt, Tô Dương mới phát hiện hôm nay Từ Lập Trạch đổi sang một chiếc xe bảy chỗ. Khi cửa xe mở ra, hai hàng ghế phía sau đã được gập xuống trước.
Hai người hợp lực chuyển đồ lên xe trong ba chuyến, toàn bộ đồ đạc của Tô Dương đã được xếp gọn gàng trên xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!