Tô Dương ngồi trong xe của Từ Lập Trạch, khi xe rời khỏi tầng hầm bãi đỗ xe của bệnh viện, đầu óc cô vẫn còn mơ hồ.
Người đàn ông bên cạnh dù đang lái xe nhưng vẫn giữ một tư thế thẳng tắp, dường như tập trung cao độ, nhưng thực chất lại vô cùng ung dung.
Trong tai Tô Dương dường như vẫn còn vang vọng những lời mà Từ Lập Trạch đã nghiêm túc nói với Hạ Quyên.
"Dì cứ yên tâm giao cô ấy cho cháu, cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy."
"Không tổ chức hôn lễ là vì thấy quá phức tạp và không cần thiết. Cháu và Dương Dương đã quyết định, khi nào có thời gian, chúng cháu sẽ đi du lịch và tổ chức một lễ cưới nhỏ, tiện thể hưởng tuần trăng mật luôn."
...
Tô Dương nhớ lại biểu cảm trên mặt của Hạ Quyên lúc đó vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, và không chỉ có Hạ Quyên, ngay cả cô – người trong cuộc – cũng suýt bị Từ Lập Trạch dẫn dắt.
Mãi đến khi lên xe và rời xa bệnh viện, Tô Dương mới dần dần tỉnh lại.
"Anh đã chuẩn bị những lời đó bao lâu rồi?" Hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra, Tô Dương tò mò hỏi.
"Chuẩn bị gì cơ?" Từ Lập Trạch quay đầu nhìn cô.
"Là những lời anh nói với mẹ tôi đấy."
Tô Dương không khỏi suy nghĩ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở phòng bệnh, từng lời nói, hành động của Từ Lập Trạch không chỉ khiến các bà cô trong phòng bệnh trầm trồ mà còn khiến các y tá ở quầy tiếp tân phải trố mắt, hết người này đến người khác lén lút nhìn ngắm Từ Lập Trạch qua chiếc bàn thấp.
"Những lời đó mà cũng phải chuẩn bị sao?" Từ Lập Trạch dường như có chút khinh thường.
Hàng mi của Tô Dương khẽ run lên, đôi má ửng hồng không tự nhiên.
"Dù sao thì, hôm nay tôi phải cảm ơn anh, thật sự, anh nghĩ chu đáo hơn tôi rất nhiều, mẹ tôi... bà ấy vui lắm."
Nhắc đến điều này, Tô Dương không khỏi tự trách.
Cô hiểu rõ điều gì khiến Hạ Quyên lo lắng nhất, nhưng không ngờ rằng, khi thấy mình sắp có một chỗ dựa, Hạ Quyên lại có thể vui đến như vậy.
"Tôi lớn hơn cô nhiều tuổi không phải vô ích, ăn muối còn nhiều hơn cô ăn cơm, nghĩ chu đáo là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, bà ấy là mẹ của cô, những điều này là trách nhiệm của chúng ta." Từ Lập Trạch nói rồi chỉ vào hộp đồ ở trước ghế phụ, "Trong đó có một chiếc túi quà màu đỏ, cô lấy ra và mở xem đi."
Tô Dương làm theo lời Từ Lập Trạch, mở túi quà ra và nhìn thấy bên trong là một chiếc hộp vuông bằng da màu đen.
Chiếc hộp khá nặng, khi Tô Dương cầm trong tay, cô đã đoán được phần nào.
Cô cảm thấy áp lực lớn, lo rằng khi mở hộp ra sẽ thấy một chiếc nhẫn kim cương với kiểu dáng lòe loẹt.
May mắn thay, bên trong hộp là hai chiếc nhẫn đôi đơn giản, rất tinh tế, kiểu vòng trơn, chiếc nhẫn nữ có đính ba viên kim cương nhỏ xinh xắn, tinh tế nhưng nổi bật.
"Sao tôi lại cảm thấy có ai đó vừa thở phào nhẹ nhõm?" Từ Lập Trạch dù đang lái xe không chớp mắt nhưng lại dùng ánh mắt để theo dõi từng cử chỉ của Tô Dương.
Tô Dương cố nín cười, không còn lưỡng lự hay từ chối nữa, mà dứt khoát lấy chiếc nhẫn nữ ra rồi hỏi, "Tôi có thể thử không?"
Từ Lập Trạch gật đầu.
Tô Dương cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út tay phải của mình, ngạc nhiên khi thấy nó vừa vặn không chê vào đâu được.
Cô cực kỳ kinh ngạc quay sang nhìn Từ Lập Trạch, đưa tay lên lắc lắc, "Làm sao anh biết kích cỡ ngón tay của tôi? Ngay cả tôi cũng không biết rõ điều này mà."
"Nhìn đoán thôi." Từ Lập Trạch trả lời thật thà.
Khi Từ Lập Trạch đi công tác ở thành phố B, anh đã dành chút thời gian rảnh để đến trung tâm thương mại và chọn mua cặp nhẫn cưới này. Thực ra là anh đã đo kích thước nhẫn của Tô Dương dựa trên ngón út của mình, anh cũng đã sẵn sàng tinh thần sẽ phải quay lại cửa hàng để chỉnh sửa kích cỡ nếu cần. Nhưng không ngờ kích thước lại hoàn toàn vừa vặn một cách kỳ diệu.
"Cảm ơn anh." Tô Dương lại cảm thấy mình cần phải nói lời cảm ơn, nhưng sau khi nói ra, cô nhận thấy có gì đó không ổn, liền sửa lại, "Ý tôi là… cảm ơn anh đã chu đáo như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!