Vào lúc hai giờ rưỡi chiều, Từ Lập Trạch nhận được tin nhắn của Tô Dương, nói rằng công việc ở trường đã hoàn thành và cô đang đợi anh ở cổng trường. Cuối tin nhắn, Tô Dương còn gửi thêm một lời xin lỗi, nói rằng vừa nãy cô có việc gấp nên phải cúp máy trước.
Khi đó, Từ Lập Trạch đang ở trong phòng làm việc để trả lời văn kiện của công ty, thấy tin nhắn của Tô Dương, anh không khỏi cười lạnh một tiếng, nhưng cuối cùng vẫn đứng dậy.
Bốn mươi phút sau, Từ Lập Trạch lái xe đến Đại học A, vừa kịp nhìn thấy Tô Dương đang đứng cùng một nam sinh cao lớn mặc áo sơ mi trắng và quần bò. Nam sinh này đang cúi xuống nói gì đó với Tô Dương, cô đưa tay lên dụi mắt, rồi liên tục gật đầu.
Từ Lập Trạch nhìn chăm chú vài giây, hơi không kiên nhẫn, rồi bấm còi xe.
Tô Dương lúc này đang đứng ở cổng trường nói chuyện với Tống Hạo Lâm. Hai người vừa từ văn phòng của Phùng Tri Dự đi ra, Tô Dương biết được rằng bài đăng vô căn cứ trên diễn đàn có thể ảnh hưởng đến kỳ thi đánh giá của Phùng Tri Dự vào cuối năm, nên tâm trạng cô có phần kích động. Tống Hạo Lâm đã theo cô ra ngoài cổng, liên tục an ủi cô.
Nghe thấy tiếng còi xe đột ngột vang lên, Tô Dương nhìn về phía đó và nhận ra chiếc xe quen thuộc của Từ Lập Trạch. Cô lập tức hít sâu, rồi gật đầu chào tạm biệt Tống Hạo Lâm.
Tống Hạo Lâm nhìn qua chiếc xe đang đỗ ở phía bên kia đường, rồi chặn lại Tô Dương và hỏi, "Đó là ai vậy?"
Tô Dương mở miệng, do dự vài giây không biết giới thiệu Từ Lập Trạch thế nào, cuối cùng chỉ có thể ngượng ngùng cười nói, "Là... sếp ở công ty thực tập của em, anh ấy tiện đường qua đây để đưa em đi làm một dự án."
Cả lớp đại học biết Tô Dương đã thực tập suốt năm cuối, nên việc cô gọi Từ Lập Trạch là sếp cũng không sai. Dù sao, trên danh nghĩa anh thực sự là "ông chủ" của cô mà.
Khi lên xe, Tô Dương theo thói quen mở cửa sau và ngồi vào trong. Nhưng ngay khi cô vừa đóng cửa thì đã nghe thấy Từ Lập Trạch nhẹ nhàng nói, "Cô thật sự coi tôi là tài xế riêng rồi à."
Tô Dương ngẩn người, vội vàng bước ra khỏi xe, rồi ngoan ngoãn vòng ra phía trước, ngồi vào ghế phụ.
Cô vừa lên xe, Từ Lập Trạch đã nhận ra đôi mắt của cô đỏ hoe, trông như vừa khóc. Từ Lập Trạch cau mày, định hỏi nhưng rồi lại nuốt xuống.
Xe từ từ rời khỏi cổng trường, hòa vào dòng xe cộ, Từ Lập Trạch nhìn qua gương chiếu hậu thấy nam sinh cao lớn kia vẫn đứng ở cổng trường, dường như đang tiễn Tô Dương.
"Là bạn học của cô à?" Từ Lập Trạch hỏi.
Tô Dương đang cúi đầu nhắn tin, không theo kịp suy nghĩ của Từ Lập Trạch, "Ai cơ?" Cô ngẩng đầu, nhìn theo ánh mắt của Từ Lập Trạch qua gương chiếu hậu, nhưng hình ảnh của Tống Hạo Lâm đã bị những chiếc xe sau che khuất, "À, đúng rồi, anh ấy là đàn anh của tôi."
Từ đó, cả hai không nói thêm lời nào. Tô Dương vẫn đang mải mê với chuyện bài đăng trên diễn đàn mà không thoát ra được, còn Từ Lập Trạch lại không hiểu tại sao mình lại bực bội, chỉ biết giữ im lặng.
Từ Đại học A đến Bệnh viện Nhân Ái không xa lắm, nếu không kẹt xe thì chỉ mất khoảng hai mươi phút. Khi xe vào bãi đậu xe ngầm của bệnh viện, tâm trạng của Tô Dương đã ổn định hơn chút.
Khi xuống xe, Từ Lập Trạch bảo cô ra sau xe lấy đồ. Tô Dương mở cốp xe, nhìn thấy bên trong có một giỏ hoa và một giỏ trái cây sang trọng.
Tô Dương chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, vừa lấy đồ ra vừa liên tục nói lời cảm ơn với Từ Lập Trạch.
Từ Lập Trạch nhận lấy giỏ trái cây từ tay Tô Dương, rồi ra hiệu cho cô dẫn đường.
Khi đang chờ thang máy, Từ Lập Trạch bỗng nhiên lại gần Tô Dương, rồi một cách rất tự nhiên, nắm lấy tay cô.
Tô Dương lập tức trở nên căng thẳng, hỏi nhanh, "Anh... làm gì thế?"
Cô cảm thấy lòng bàn tay mình bắt đầu đổ mồ hôi, khí chất vô hình từ Từ Lập Trạch như thể tạo ra một áp lực lớn, khiến cô cảm thấy khó thở.
"Để cô làm quen dần," Từ Lập Trạch điềm nhiên nhìn Tô Dương, tay vẫn không buông ra. "Mẹ cô là người lớn tuổi, cũng là người từng trải, nếu cô và tôi tỏ ra quá xa lạ, cô nghĩ bà có tin rằng cô kết hôn với tôi không phải vì mục đích nào khác không?"
Tô Dương không biết phải trả lời thế nào, nhưng vẫn cố gắng nói, "Nhưng... cũng không cần phải nắm tay chứ."
"Không nắm tay cũng được, tôi đổi sang ôm eo cô nhé?" Từ Lập Trạch nói xong, liền buông tay ra và định vòng tay qua eo Tô Dương.
Tô Dương sợ đến mức mặt đỏ như gấc, vội vàng nắm chặt lấy bàn tay rộng lớn của Từ Lập Trạch, rồi nói nhanh, "Chỉ cần nắm tay thôi, nắm tay là được rồi!"
Tô Dương cười mỉm mắt nhắm lại.
Thang máy "đinh" một tiếng đã đến tầng, Từ Lập Trạch kéo Tô Dương vào thang máy, khóe miệng khẽ nhếch lên một chút, nhưng lời nói vẫn giữ vẻ nghiêm túc.
"Nếu đã đóng kịch thì phải đóng cho thật." Từ Lập Trạch nói, tay vẫn nắm c.h.ặ. t t.a. y Tô Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!