Chương 38: (Vô Đề)

—— Vừa khéo, em cũng thích chó con.

Luận làm mình làm mẩy, ai giỏi hơn?

Cô giáo Mục dùng nụ cười ấm áp mang đặc thù nghề nghiệp của nàng, thành công thọc trái tim của đại tiểu thư thành tổ ong vò vẽ.

Đã thế cô còn không thể phát giận, cắn một cái răng vỡ thành bột phấn, nuốt xuống hết.

Nhưng lửa giận hừng hực như vậy, làm sao có thể không giận chó đánh mèo người khác.

Chó con.

Trong phòng này, ai có thể làm chó con của cô giáo Mục?

Ánh mắt của đại tiểu thư dần dần chuyển động.

Cô vừa nhúc nhích, Mục Hiểu Hiểu cũng nhúc nhích theo.

Hai người cùng nhìn về phía sau.

Lúc này Lưu Vạn Niên vô cùng vui mừng.

Với cái tuổi của anh ta, nếu tính theo tuổi đời của chó thì cũng nên là chủng Mastiff Tây Tạng rồi, không thể xưng là chó con được đâu.

Cho nên, anh ta không liên quan cũng quay đầu lại nhìn theo đại tiểu thư và cô giáo Mục.

Quần què.

Làm gì?

Làm cái gì?

Ba người này đủ chưa? Cô là người bệnh, các nàng rốt cuộc tới làm gì?!

Cuối cùng, Thu Thu buồn bực nằm ở trên giường, lấy chăn che mặt.

Mục Hiểu Hiểu đẩy đại tiểu thư đi qua, nàng nhìn một góc chồng chất thực phẩm dinh dưỡng và trái cây gì đó, lắc lắc đầu: "Đại tiểu thư, chị lãng phí quá."

Chậc chậc chậc.

Lưu Vạn Niên ở phía sau cảm khái vô bờ, không hổ là vợ sếp, cũng dám chỉ trích đại tiểu thư, đại tiểu thư nhất định sẽ rất nuông chiều nàng nhỉ.

Tần Di liếc Mục Hiểu Hiểu, giơ tay.

—— Ăn không hết có thể nhét vào mồm em.

Lưu Vạn Niên:...

Mục Hiểu Hiểu:...

Thu Thu:...

Đại tiểu thư luôn đơn giản như vậy, dịu dàng thả thính gì đó, đối với cô mà nói hoàn toàn không tồn tại.

Gậy ông đập lưng ông, mới là nguyên tắc cư xử chuẩn mực của cô.

Cô còn đang giận dỗi.

Cô bấm đốt tay tính thời gian cho Mục Hiểu Hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!