Mục Hiểu Hiểu hoàn toàn không biết người kia sao lại ở trước mặt đại tiểu thư, sự chú ý của nàng hoàn toàn đặt trên người cô ấy.
Nàng còn trên đùa em gái: "Qua đây, gái yêu."
Ngày thường có thể do áp lực quá lớn hoặc do thiết lập tính cách của một bác sĩ tâm lý mà Mục Hiểu Hiểu nhìn có phần già dặn hơn so với bạn cùng trang lứa.
Nhưng hôm nay nàng biếng nhác nằm dài trên sofa, ngón tay nhỏ xinh nghịch mấy lọng tóc, ánh mắt yêu kiều, bờ môi đỏ mọng cám dỗ.
Cũng may người ngồi đối diện là Thu Thu người cùng nàng lớn lên bao năm nay, nếu là người khác chắc đã lập tức mất khống chế rồi.
Tần Di nhìn chằm chú Mục Hiểu Hiểu, trong một khoảng khắc ngắn ngủi cô đã thực sự bị mất khống chế.
Nếu Mục Hiểu Hiểu là một khối ngọc, ánh mắt này đã có thể chạm khắc trên đó không biết bao nhiêu lần, lưu luyến không cách nào rời đi.
Mục Hiểu Hiểu phát hiện cái nhìn của đại tiểu thư, nàng nghiêng đầu nhìn Tần Di trêu chọc: "Đại tiểu thư, tôi đẹp không?"
Nàng trêu đùa rất tự nhiên, với em gái thế nào, với đại tiểu thư cũng thế bởi trong lòng nàng đã nhận định cô như chị gái của mình.
Đại tiểu thư phản ứng rất trực tiếp, cô quay đâu đi, khuôn mặt nóng bừng.
Cô luôn là một người tương đối lạnh nhạt, có khả năng kiểm soát bản thân rất mạnh.
Bằng không thì Tần Sương bao lần đến đây, nghĩ đủ mọi cách muốn Tần Di nói với cô ấy một câu thôi mà đều không thành.
Nhưng khi đối mặt với Mục Hiểu Hiểu, đại tiểu thư rốt cuộc cũng trải qua tư vị "mất khống chế" rồi.
Loại cảm giác này thực sự không tốt một chút nào, giống như cái bẫy do chính cô tự tạo ra, bên trong đong đầy chua xót, ngọt ngào, mê hoặc, khổ sở.
Ai phải rơi vào cạm bẫy đó mới hiểu được.
Trái tim đập thình thịch, đừng nói là cố gắng thoát ra, cô dù biết rõ đây là cạm bẫy nhưng vẫn tình nguyện nhảy vào.
Có thể trong cái nhìn của nhiều người, cô và Mục Hiểu Hiểu chính là hai kẻ không cùng một thế giới.
Cô vừa sinh ra đã nhận được vô số yêu thương chiều chuộng, sau này dù nhiều lần bị lừa dối nhưng cuộc sống vẫn sung túc như trước, chưa từng phải vì miếng cơm manh áo mà vất vả bôn ba.
Ngược lại Mục Hiểu Hiểu từ nhỏ đã bị bỏ rơi, lớn lên trong cô nhi viện, chịu đủ các loại khổ sở vất vả, đã sớm nhìn thấu thế gian này, trái tim thậm chí còn chất chứa nhiều nỗi đau hơn đại tiểu thư, vốn phải là tuổi trẻ rực rỡ nhưng nàng sớm đã có rất nhiều gánh nặng phải mang trên lưng.
Bọn họ không giống nhau.
Có lẽ ông trời luôn vô tình đùa giỡn người ta như vậy.
Mặc dù Tần Di chẳng có bạn bè gì nhưng lăn lộn trong cái phường nhuộm showbiz nhiều năm, cô đã sớm nhìn thấu thứ tình yêu làm cho con người ta nên mê đắm, vui sướng, hạnh phúc nhưng cũng đau khổ tột cùng.
Cô biết trong tình yêu ai rung động trước là kẻ đó thua.
Và cuộc chiến này, Mục Hiểu Hiểu đã nắm chắc phần thắng.
"Em tới rồi, em tới rồi đây."
Thu Thu không khách khí chút nào như hổ đói vồ lấy Mục Hiểu Hiểu, sức lực rất lớn, Mục Hiểu Hiểu cười đưa tay đỡ lấy eo cô ấy, sợ cô ấy ngã.
Thu Thu rúc trong lòng nàng, tiếng cười lanh lảnh, đại tiểu thư không muốn nhìn nhưng ánh mắt lại không nhịn được liếc qua.
Có phải sau khi rung động mọi thứ đều thay đổi?
Tần Di còn nhớ ấn tượng đầu tiên về Mục Hiểu Hiểu, lúc đó nàng đứng ở cửa như một đứa ngốc nhìn cô ánh mắt chứa đầy tò mò và đánh giá.
May là Mục Hiểu Hiểu tương đối xinh đẹp, nếu không sao có thế vào Tần gia? Cô là nghệ sĩ nổi tiếng, năm đó còn là người thừa kế của Nam Dương, những kẻ xuất hiện bên cô không phải quyến rũ diễm lệ thì cũng là trang nhã thanh tú, nhiều đến nỗi bản thân cô đối với ngoại hình của người khác sớm đã chẳng còn xao động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!