Chương 7: (Vô Đề)

đối với kẻ đang có tình yêu như min yoongi, chờ đợi đến giờ giải lao thật sự khó khăn và cả lớp sáng tác đã được một phen kinh ngạc khi min yoongi lại chọn ngồi bàn cuối

nơi dành cho những người không có hứng thú học hành

giờ giải lao của cả trường sau 4 tiếng dài đằng đẳng cũng đã đến, tiếng chuông quen thuộc và ngay lập tức nhìn thấy bóng dáng của anh phóng nhanh ra ngoài bằng cửa sau, anh đến trước lớp đương đại đứng chờ không bao lâu sau thì nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của người trong lòng

yoongi mỉm cười, nắm lấy bàn tay của jimin kéo cậu vào góc khuất của cầu thang

"jiminie, thuốc lá sắp đánh bại tâm trí của anh này"

"hyung đã hứa không hút rồi mà"

"anh không hút, hãy giúp anh đi"

jimin không trả lời vì cậu không thể trả lời khi đôi môi của bản thân bị đối phương chiếm tiện nghi, yoongi ôm lấy cậu và có thể gọi là mút mạnh vào cánh anh đào nhỏ, jimin có hơi ngạc nhiên khi đột nhiên bị hôn bất ngờ như thế nhưng cậu chẳng chống đối chỉ im lặng ngầm chấp nhận nụ hôn ngọt ngào của người lớn hơn

yoongi không có kinh nghiệm hôn môi tốt nhưng như vậy cũng có thể khiến cả hai hoàn toàn cảm thấy chúng thật ngọt ngào

sau khi được người lớn hơn trả lại đôi môi, jimin ngại ngùng cuối gầm mặt, đầu tựa vào vòm ngực người đối diện, không biết nên đối diện ra sao

"đây không phải lần đầu jiminie, khi anh thèm thuốc chỉ còn cách duy nhất là nếm đôi môi của em"

cậu ngước mắt nhìn anh với hai cặp má đã ửng đỏ một phần, môi vẫn còn sưng sau nụ hôn khi nãy

jimin đưa hai tay ôm lấy đầu anh và hôn 'chụt' lên môi của anh sau đó nói

"nếu có thể dùng nụ hôn để làm việc tốt thì em tự nguyện, anh có thể hôn em bất cứ lúc nào"

"hãy tốt với một mình anh thôi nhé"

cậu gật đầu và cả hai đã nhìn nhau, trao cho nhau nụ cười của sự tia sáng tình yêu

"được rồi, mình đi ăn"

yoongi đưa cậu đến một nhà hàng, được gọi là nhà hàng nhưng nơi đây rất đơn giản được trang trí bằng nhiều cây, hoa như thời xưa, rất cổ điển nhưng lại đơn giản, jimin yêu thích một nơi như vậy

yoongi đã gọi món ăn cho cả hai và khi cùng nhau ngồi ăn, yoongi đã nói rằng anh rất muốn sẽ cùng cậu hẹn hò vào một ngày nào đó

một buổi hẹn hò đúng nghĩa

_____

họ quay trở về trường sau khi ăn uống xong và giờ giải lao cũng đã kết thúc, yoongi không còn tiết học nhưng anh không trở về nhà mà anh đã đến studio của mình

bước vào căn phòng chỉ toàn dụng cụ để sản xuất nhạc, yoongi nằm ngả người trên chiếc ghế sofa

tư thế không được thoải mái lắm, nhưng chịu thôi vì kinh tế có giới hạn mà

tay yoongi với lấy bao thuốc ở cái bàn gần đó, chợt khựng lại một chút nhưng vẫn cầm chúng lên sau đó

yoongi đưa bao thuốc đến trước mặt và đột nhiên bật cười

đã bao lâu rồi mình không hút thuốc?

không biết là bao lâu vì chẳng để ý nữa, chỉ biết từ sau khi xuất hiện một park jimin như rằng có một phép màu giúp yoongi cai thuốc lá

đó là phép màu mà yoongi đã từng mong nó xuất hiện.

_____

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!