Chương 16: (Vô Đề)

ba mẹ của cậu đã sớm rời đi vì công việc bận rộn, nhưng biểu hiện của yoongi vài ngày sau đó thật làm cậu phải lo lắng

anh thường rời đi từ sớm và trở về muộn, chính xác đã hơn 1 tuần kể từ khi biểu hiện đó xuất hiện

mặc dù cảm thấy hơi tuổi thân và nghi ngờ nhưng jimin vẫn là không khỏi lo lắng

jimin luôn đặt hết sự tin tưởng vào anh, và an ủi bản thân chỉ vì anh bận

hôm nay là sinh nhật của cậu, cậu chỉ mong anh cơ thể sắp xếp thời gian ở bên cậu một chút

biết bản thân có suy nghĩ đó có thể làm ảnh hưởng đến công việc của anh, vốn là nhạc sĩ anh nên ở studio cả ngày để dành thời gian cho sáng tác

nhưng nếu thật sự như vậy, park jimin sẽ tủi thân đến khóc mất

biết trước hôm nay yoongi sẽ lại trở về trễ, nên đầu giờ chiều cậu đã hẹn sẽ cùng jungkook đi mua sắm một số thứ, sẵn tiện cũng ôn lại chuyện trước kia

đồ đã cần chuẩn bị cho sinh nhật của cậu cũng đã đủ, vốn muốn cùng yoongi ăn sinh nhật trước, sau đó sẽ mời taehyung và jungkook đến sau, đừng trách jimin chỉ là cậu muốn không gian riêng tư mà thôi

jimin hẹn jungkook ở một quán cafe đơn giản nhưng mùi hương ở đây lại rất dễ chịu

quán không đông khách nên rất im lặng, chỉ một lát sau đã thấy jungkook một cây đen bước đến

"cậu làm gì lại ăn mặc như vậy?" jimin nhăn nhó, đánh nhẹ vào vai jungkook nói

jungkook đặt mông ngồi xuống ghế liền trả lời

"aigo, cậu có phải cũng bạo lực anh trai tớ thế này không, đau quá đó!"

"được rồi tớ xin lỗi" jimin cười híp cả mắt, có lẽ cậu rất vui khi được gặp lại jungkook

"thật ra mình vừa cùng taehyung trở về từ phòng gym, nên ăn mặc có chút kì lạ"

jimin không trả lời, chỉ gật gù đồng cảm vài cái

"yoongi hyung có còn hút thuốc không?" không hiểu lý do tại sao, sắc mặt của jungkook đột nhiên lại trầm xuống

"anh ấy từ khi tỏ tình với tớ cũng không còn hút thuốc nữa, nhưng dạo này biểu hiện của anh ấy rất lạ, thường đi sớm về khuya nên tớ cũng không biết dạo này anh ấy có bắt đầu hút thuốc lại như trước không..."

"được rồi jimin, đừng suy nghĩ nhiều anh ấy chỉ hơi bận rộn với công việc của mình thôi"

"tớ biết mà jungkook, tớ tin anh ấy"

"cậu đã nghe bài hát của anh ấy chưa, mấy nữ ca sĩ đó biểu đạt bài hát rất hay và hình như anh ấy viết về cậu thì phải, sến chết đi được"

jungkook tươi cười khoe răng thỏ, nhóc này đang cố an ủi cậu đây mà...

nhưng khi nghĩ đến những bài hát do chính tay người yêu tài giỏi viết về mình, jimin liền không ngăn được hạnh phúc mỉm cười một cái

trời cũng đã tối, jimin cũng tới lúc phải chào tạm biệt jungkook và cả hai phải trở về nhà

chân bước vào cửa, tay bật lấy cái công tắt đèn, ánh sáng bầng lên, cả căn phòng mang không khí lạnh lẽo lạ thường

bởi vì đã không còn hình bóng một yoongi lười biếng nằm ở ghế sofa đọc sách

khi trở về cũng khiến jimin thấy trống trãi phần nào

mặc kệ những chuyện khiến cậu suy nghĩ, lên phòng tắm rữa xong liền vào bếp nấu ăn

những món trong ngày hôm nay cũng chỉ là những món đơn giản hằng ngày

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!