Chương 9: (Vô Đề)

Mãi cho đến trở lại nhà cũ, tâm trạng của Giang Dữ Mặc đều tốt cực kỳ.

Thứ nhất là đã giải quyết anh em Tiền thị phiền phức; thứ hai là cậu hiện đang không thiếu tiền, có thể trực tiếp nằm yên; thứ ba đã hố bà Giang, còn tìm phiền phức cho nhà họ Giang.

Đây chính là chuyện vui đặc biệt lớn!

Cậu tắm rồi, chơi vài ván game trên điện thoại một lát rồi định ngủ.

Trước khi vào giấc ngủ, Giang Dữ Mặc cảm thấy hình như mình quên mất gì đó, nhưng không nhớ được.

Nếu không nhớ được, vậy không phải chuyện gì quan trọng.

Giang Dữ Mặc ngủ mất.

Thời gian chậm rãi trôi đến 0 giờ tối.

[Tích tích tích! Tích tích tích!]

Giang Dữ Mặc bị âm máy móc như đoạt mệnh gọi hồn đánh thức.

Giang Dữ Mặc kéo mạnh tóc: "Tiếng động chó má gì thế!"

[Giám sát thấy nhiệm vụ hằng ngày của ký chủ, ngày làm một việc thiện chưa hoàn thành, hình phạt ngẫu nhiên: Ôm Cố Ngu.]

[Thời hạn: 24 tiếng.]

[Giá trị năng lượng của ký chủ hiện tại 5.1]

Giang Dữ Mặc đang tra tấn Cố Ngu trong mơ thì đột nhiên bị đánh thức mất, cậu siết kéo ga giường, trong lòng bực bội muốn giết người.

"Hệ thống! Mày nói coi sao lại thế này hả?!!"

Hệ thống uất ức: [Là ký chủ anh bảo tôi câm miệng!]

Giang Dữ Mặc tùy tay túm lấy đèn bàn đầu giường ném văng ra va đập nát vụn: "Vậy tao bảo mày đi lật đổ hệ thống chủ tạo phản mày mẹ nó sao không nghe lời?!!!"

Hệ thống: [Tạo phản á! Tôi thậm chí còn chẳng đánh bại được hệ thống giám sát...]

[Tôi chẳng có quyền hạn gì, chỉ có thể trò chuyện và làm một cái nút bấm, tôi chỉ là kẻ vô dụng huhuhuhu TAT]

Hệ thống bị đả kích tâm lý huhu khóc to, Giang Dữ Mặc cảm thấy não mình sắp phát động lũ lụt rồi.

Trí mạng nhất chính là cậu không thể túm lấy hệ thống đánh một trận…

Giang Dữ Mặc hít sâu một hơi: "Được rồi, đừng khóc nữa, ồn ào tao đau cả óc."

Hệ thống che miệng: [55555]

Khóc cũng không cho khóc, phản diện quả nhiên không nói lý!!!

Giang Dữ Mặc đỡ trán, ngã phịch về giường: "Cố Ngu Cố Ngu, tôi đ*t con mẹ nó, nhanh ngủ rồi mơ lại cắt anh ta ra thành từng mảnh tiếp zZZZ."

Ngày kế, Giang Dữ Mặc rửa mặt xong đi xuống lầu qua loa ăn bát mì gần đó, túm lấy con mèo nằm sấp nơi đầu tường nghịch lông vuốt thành con nhím, lại dọa một con chó lang thang đi ngang qua sợ xám hồn gào to ẳng ẳng chạy té khói, cuối cùng cậu đến cửa hàng tiện lợi bên đường.

"Ông chủ, cho một bao thuốc lá hạt nổ* việt quốc xanh."

* "Hạt nổ" là hạt chất lỏng nhỏ được nhúng trong bộ lọc thuốc lá, được bọc bằng chất lỏng có nhiều loại hương vị khác nhau. Người hút thuốc có thể bóp và làm vỡ nó trong khi hút để chất lỏng trong hạt chảy ra, làm cho hương vị thuốc lá đậm đà và thơm hơn, mang lại cho người hút thuốc cảm giác thoải mái hơn.

Ông chủ liếc nhìn cậu, vóc dáng hơn 1m7 chút, áo phông trắng ngắn tay và quần jean màu lam nhạt, một khuôn mặt non có thể véo ra nước, mái tóc màu đen vừa vặn che khuất mặt mày, nhìn cũng còn nhỏ hơn thằng con học cấp hai chỉ biết chơi game trong nhà ông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!