Giang Dữ Mặc chơi điện thoại ở tiệm trà sữa một buổi trưa, trong trò chơi bảy vào bảy ra giết đối phương không còn mảnh giáp, chuỗi thắng tràn ngập màn hình khiến cậu vui vẻ thoải mái.
Sướng!
Giang Dữ Mặc làm lơ mấy chục lời xin kết bạn trong game, sải bước lên tiểu Lục xuất phát về phía nhà cũ.
Trên đường, có ông cụ cưỡi xe ba bánh nhặt bìa giấy không cẩn thận lật xe, Giang Dữ Mặc ngó lơ.
Có đứa nhỏ nhảy bật muốn lấy con diều mắc trên cây, ngó lơ.
Thiếu niên tỏ tình với thiếu nữ bị từ chối chưa từ bỏ ý định tiếp tục dây dưa nhất quyết muốn một lời giải thích, ngó lơ!
Còn có người già nào đó bị tông túm lấy tài xế đòi phí bồi thường thực tế là ăn vạ, đứa nhỏ chơi trượt Patin mất kiểm soát đâm vào cây, thai phụ bắt gian bị chồng và kẻ thứ ba mắng nhiếc hạ thấp suýt nữa sinh non…
Toàn bộ ngó lơ!
Giang Dữ Mặc phiền không chịu được, sao trước đây chưa từng thấy xảy ra nhiều chuyện như vậy trên đường chứ, sau khi hệ thống rách này đến, cảm giác cuộc sống trở nên thật mẹ nó "xuất sắc"!
Giang Dữ Mặc chẳng hề làm gì đã về tới nhà cũ rời xa trung tâm thành phố, khóa xe lên lầu mở cửa vừa muốn ngồi xuống thở một hơi uống miếng nước, cậu dừng lại bước chân đứng ở cửa, bên trong cánh cửa, người khiến cậu bất ngờ lại không quá bất ngờ ngồi trên sofa duy nhất.
"Đột nhập nhà riêng của dân." Giang Dữ Mặc nói: "Bà Giang muốn lên tin tức đầu đề ngày mai à?"
Đánh nhỏ xong tới già.
Giang Dữ Mặc buồn cười, tầm mắt lướt qua trên bốn vệ sĩ sau lưng bà Giang, móc một băng ghế đến ngồi xuống, tựa vào lưng ghế.
Bà Giang không nói đông nói tây với cậu, lập tức đi thẳng vào vấn đề.
"Chỉ cần cậu đồng ý đi gặp anh em Tiền thị một lần." Bà Giang nói: "Chuyện cậu làm hại Sùng Nguyên nằm viện chuyện cũ sẽ bỏ qua."
"Xùy!" Giang Dữ Mặc cười ha ha, nước mắt cũng thiếu chút chảy ra vì cười: "Chính con trai bà vô dụng trách được ai? Hắn ta cũng sắp đá nát cửa nhà chúng tôi tôi còn chưa bảo hắn ta đền tiền đâu!"
"Bây giờ tôi là mời cậu," Bà Giang nghiêng đi không hề liếc nhìn cậu như cảm thấy cậu là thứ đồ bẩn gì vậy, nhẹ rít một hơi thuốc lá dài nhỏ của nữ, từ từ phả ra.
"Chờ lát sẽ không khách sáo vậy nữa đâu." Bà Giang nói.
Giang Dữ Mặc nghiêng nghiêng đầu, móc thuốc lá ra từ dưới bàn trà, ngậm điếu thuốc, rít mạnh một hơi, cố ý phun về trước mặt bà Giang, được như ý nguyện thấy bà ta sầm mặt, rốt cuộc không cách nào giả vờ nữa.
"Có chuyện gì phải nói tử tế," Giang Dữ Mặc tay chống trên lưng ghế, tay kẹp điếu thuốc gõ vài cái trên bàn: "Còn có ấy, bà thật sự cho rằng tôi sẽ sợ bà? Chỉ mấy người này, cũng đừng bắt chước anh đại giang hồ trong tivi giả ngầu nữa!"
[Ù ôi, ký chủ, mặt bà ta xanh lè luôn rồi. Bà ta sẽ không bị anh làm tức chết đó chứ?]
Giang Dữ Mặc thầm nghĩ: "Vậy mày đã quá coi thường bà Giang người ta rồi ~"
Đến cả chồng ngoại tình trong thời gian mang thai rồi đón con riêng về nhà cũng nhịn được, bà ta còn gì là không thể nhịn?
Lúc sắc mặt bà Giang sầm xuống, đừng nói Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm, ngay cả Giang Hoa Dung cũng phải kiêng kị ba phần, nhưng Giang Dữ Mặc mới đếch sợ bà ta.
Giang Dữ Mặc lại chẳng ăn cơm nhờ bà ta!
"Cậu rốt cuộc muốn nói gì?" Bà Giang nói.
Giang Dữ Mặc rít một hơi dài, trực tiếp rít hết một điếu thuốc, không ngần ngại trực tiếp dùng bụng ngón tay bóp tắt tàn thuốc: "Tôi ấy à, cũng không yêu cầu cao, muốn tôi phối hợp cũng được, mười triệu (~37tỷ)!"
Giang Dữ Mặc gập đầu ngón tay chuẩn xác bắn điếu thuốc vào thùng rác: "Chỉ cần cho tôi mười triệu, bây giờ tôi sẽ đi theo bà đi tìm đám người Tiền Thịnh ngay."
Ánh mắt bà Giang sắc bén như kiếm dường như muốn bổ da thịt Giang Dữ Mặc ra thẳng tới bên trong.
Hệ thống phỉ nhổ: Ký chủ anh ta cũng đã giết qua nhiều người như vậy rồi, sẽ sợ bà? Cuộc gặp mặt này chỉ có một kết quả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!