[Nhiệm vụ hàng ngày: Mỗi ngày làm một việc thiện, nhiệm vụ hoàn thành! Giá trị năng lượng hiện tại 5.1.]
"Ha? 0.1?" Giang Dữ Mặc nói: "6."
Hệ thống kiên quyết bày tỏ không gánh cái nồi này: [Đây là phán đoán của hệ thống giám sát dựa trên độ khó của nhiệm vụ.]
"Việc gì cũng là hệ thống giám sát làm? Vậy mày có ích lợi gì?"
[Hệ thống giám sát chỉ là số liệu, tôi có thể trợ giúp ký chủ sử dụng hệ thống, cùng với cung cấp một số kiến nghị hợp lý hợp pháp.]
"Ồ ~" Giang Dữ Mặc: "Vô dụng là vô dụng, tìm cớ gì chứ."
Hệ thống uất ức: qwq
Người khác không vui, cậu liền vui vẻ. Bắt nạt hệ thống xong, tâm trạng Giang Dữ Mặc hơi tốt chút.
Mười lăm phút sau, cậu ngừng ở cửa khu biệt thự.
Giang Dữ Mặc đã ở tại nhà họ Giang bắt đầu từ bốn tuổi, nhưng mãi cho đến năm nay cậu mười tám tuổi, nhà họ Giang cũng không hề ghi thông tin của cậu vào nhà họ Giang.
Mỗi lần về nhà đều phải bảo vệ gọi điện thoại cho nhà họ Giang, đồng ý mới có thể thả cậu đi vào. Có đôi khi Giang Dữ Mặc phải đợi thật lâu, lúc này thường là lúc Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm ở nhà họ Giang.
Nhưng hôm nay lại thật ra không chờ lâu lắm, cửa lớn đã mở ra.
Giang Dữ Mặc cười cười với chú bảo vệ, điềm tĩnh đạp tiểu Lục chạy vào.
Quản gia cúp điện thoại từ chốt bảo vệ, đảo mắt liền gọi điện cho Giang Hoa Dung: "Cậu chủ Giang Dữ Mặc đã về rồi ạ."
Lúc này, Giang Hoa Dung đang làm việc ở công ty, còn chưa biết chuyện xảy ra với Giang Sùng Nguyên, ông ta tự nhiên phân phó: "Bảo cô chủ và bà chủ ngăn nó lại, chờ tôi về, tôi muốn đích thân đưa người đi bồi tội!"
"Nhưng cô chủ đã ra ngoài vào sáng sớm rồi, bà chủ vừa nãy cũng đi ra ngoài."
"Lúc này, đệt! Ông ngăn nó lại cho tôi! Nhất định phải bắt được người!"
"Vâng, ông chủ."
Quản gia Giang nhận được mệnh lệnh, mang theo số người đội cái nắng hè chói chang của ngày mùa hè chờ tại cổng lớn.
Khác với Giang Hoa Dung, quản gia vừa rồi nghe được cuộc điện thoại giữa Giang Sùng Nguyên và bà Giang.
Giang Dữ Mặc dường như thay đổi rồi, còn trở nên rất khó chơi.
Để ngừa lỡ như, ông ta định sẽ khống chế người ngay khi người vừa đến, bọn họ bốn năm người ở đây đều là giúp việc nam toàn những người đô con quen làm việc nặng.
Giang Dữ Mặc có lẽ đổi tính cách, nhưng cơ thể vẫn là đứa trẻ gầy yếu ấy, mấy người này đối phó cậu vẫn nhẹ nhàng.
Nhưng hai mươi phút trôi qua, mấy người bị cơn gió khô nóng thổi cho mặt mày bụi bặm, song không thấy một bóng người.
Mọi người đổ mồ hôi đầm đìa, miệng khô lưỡi khô.
"Sao còn chưa tới? Mười phút hẳn cũng nên đến rồi chứ."
"Nóng quá, cậu chủ chắc không bị cảm nắng ngất giữa đường đó chứ."
Quản gia nghĩ nghĩ, bỗng biến sắc: "Không ổn."
Ông ta vội vã chạy vào trong, người còn lại khựng vài giây rồi vội vàng đuổi kịp, một hàng người chạy vòng quanh sân đến phía sau biệt thự, rất xa đã thấy một người bước ra từ lều gỗ nhỏ với một con chó bị cột, chạy về phía rào chắn.
"Cậu chủ Dữ Mặc! Cậu chủ Dữ Mặc!" Quản gia gân cổ lên gọi: "Cũng về nhà rồi thì ở lại ăn cơm đừng đi vội chứ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!