Buổi tối, ánh đèn nơi hành lang bệnh viện vốn dĩ đã ảm đạm hơn nơi khác một ít.
Lúc này, trước mắt Tần Húc càng hoàn toàn tối sầm xuống.
Đứng trước mặt hắn là một người đàn ông, thân hình cao lớn, hoàn toàn che khuất ánh đèn trên trần nhà, hình thành vùng lớn bóng mờ đen trầm lạnh trên mặt Tần Húc.
Mái tóc rối màu xám sắt có hơi dài, chiều dài đến dưới mí mắt, hai mắt từ trong khe hở của mái tóc, tròng mắt dời xuống, ngay cả cằm cũng chưa hạ một chút, ngạo mạn lạnh lùng đến mức khiến Tần Húc cảm nhận được sự áp bức và uy h**p cực mạnh.
Cho dù là Tần Húc đã từng gây họa, những uy h**p cảm nhận được khi đứng trước mặt ông cụ đang thịnh nộ, cũng không mãnh liệt như bây giờ.
"Hửm? Là ai thế?"
Tần Húc đứng ở cửa quá lâu, Giang Dữ Mặc có hơi tò mò, sao mở cửa thôi cũng mất thời gian lâu vậy.
Tần Húc nghe thấy phía sau hỏi chuyện, mới phát hiện mình thế mà bị doạ sợ.
"Có người đi nhầm cửa, cậu đừng ra ngoài." Tần Húc cũng không quay đầu lại, ánh mắt cảnh giác: "Tôi không rõ lắm anh tìm ai, nhưng anh rất có thể đã tìm lầm rồi."
Không thể để Giang Dữ Mặc đi ra, người đàn ông này trông không sợ bố con thằng nào, còn dữ như vậy, thiếu niên vừa mới thành niên, nhìn thấy chắc chắn sẽ bị dọa sợ.
Nhưng Tần Húc nói lời này quá muộn, nam tóc xám không hề để ý đến hắn, chỉ nâng mắt.
Giang Dữ Mặc là thật sự hoàn toàn không ngờ được Cố Ngu sẽ đặc biệt thực hiện ngụy trang, một lần nữa xuất hiện trước mặt cậu.
Rất kỳ lạ, có một cảm xúc xa lạ, tê tê dại dại bò qua trong lòng.
Giang Dữ Mặc không phát hiện, trước khi nghĩ cách đưa ra phản ứng, trên mặt dẫn đầu nở rộ ra nụ cười xán lạn tươi đẹp, giống như một nụ hoa đang nở rộ dưới ánh mặt trời lóa mắt.
Khoảnh khắc Tần Húc nghe thấy giọng nói nghiêng người quay đầu lại, bóng người vụt qua trước mắt, tóc mái bị một cơn gió cuốn theo, thiếu niên đã lao vào trong lòng người đàn ông.
"Anh ơi!" Tiếng nói trong trẻo của thiếu niên ngọt ngào đến mức phảng phất có thể bóp ra mật: "Sao anh lại tới đây? Em vui lắm!"
Giang Dữ Mặc mi mắt cong cong, cánh tay cậu rũ tại bên người, ngay cả ôm cũng không làm được, cậu dụi ngực người đàn ông, mềm dẻo rắn chắc, thoải mái mà khiến thiếu niên dụi thêm vài cái, bất mãn mà oán giận: "Anh ơi, tay em bị thương rồi, anh ôm em một cái."
Tần Húc trợn mắt há hốc mồm, quen biết Giang Dữ Mặc nhiều ngày như vậy tới nay, đừng nói nhõng nhẽo giống như vậy, ngay cả một chút giọng điệu mềm mại cũng không có.
Hình ảnh Tần Húc hoàn toàn không nghĩ tới, lại đã xảy ra chân thật trước mắt.
Hắn ngẩn ngơ nhìn chăm chăm cánh tay của nam giới trưởng thành với cơ cánh tay rắn chắc từ sau eo thiếu niên một đường hướng về phía trước, cuối cùng dừng trên bả vai, hơi dùng chút lực, không chê phiền lụy trấn an lên xuống.
Quần áo mùa hè rất mỏng, cọ qua lại như vậy cách lớp vải, nói là vỗ về, càng như là v**t v*, làn da trắng nõn áp trên quần áo tối màu, tăng thêm vài phần mờ ám.
Người đàn ông còn hơi cúi người xuống, dùng cằm dụi sườn trán thiếu niên, bầu không khí thân mật này biểu hiện quan hệ của hai người không giống bình thường, khiến Tần Húc nhìn cực kỳ tức giận.
Cố Ngu thì thôi, gã xăm mình đinh mày tóc xám này lại từ đâu chui ra.
Vừa nhìn anh là thấy trên người không trong sạch, như côn đồ đánh nhau sống mái ở đầu đường cả ngày, Giang Dữ Mặc làm sao lại quen biết loại người này? Hơn nữa, tư thái còn ngoan mềm, thân mật như vậy.
Giang Dữ Mặc nhất định là bị người đàn ông lừa!
Tần Húc nhìn rồi lại không nhịn được nghĩ, nếu Giang Dữ Mặc cũng có thể đối với hắn như vậy…
Không biết, có phải nhận thấy được ý nghĩ của Tần Húc hay không, người đàn ông tư thái bất động, từ đuôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị liếc nhìn hắn một cái cảnh cáo.
Tần Húc trong lòng giật thót, hắn phát hiện mình thế mà rụt về sau một bước, hắn thế nhưng cảm thấy sợ hãi vì một ánh mắt của gã này.
Tần Húc thẹn quá thành giận: "Tiểu Mặc, anh ta là anh trai cậu? Sao không giới thiệu một chút?"
Đúng rồi, tuy không nghe nói nhà họ Giang khi nào có loại người này, nhưng có lẽ là anh em họ quan hệ khá xa chăng?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!