Chương 5: (Vô Đề)

Nửa đêm mùa hạ, nước sông vẫn như cũ lạnh lẽo.

Giang Dữ Mặc run lập cập, ra sức bơi về phía người nhảy sông chìm nổi trôi dạt trong sông.

Cậu mới vừa giữ chặt cánh tay đối phương, đã suýt nữa bị cánh tay đối phương siết chặt cổ khi giãy giụa vì bản năng cầu sinh.

[Ký chủ, tôi có thể giúp anh để anh ta yên phận, chỉ cần sử dụng 1 điểm năng lượng…]

Giang Dữ Mặc trực tiếp dùng sức đè lại miệng mũi anh ta khiến anh ta tạm thời ngất xỉu mất đi năng lực hành động, mới ôm lấy nửa người trên của anh ta từ phía sau, một tay rẽ nước bơi về phía bên bờ.

[…]

Hệ thống: 6

Về sau mặc kệ ký chủ làm chuyện gì nó đều sẽ không cảm thấy kinh ngạc nữa.

Động tĩnh hai người một trước một sau từ trên cầu nhảy xuống thu hút một ít quần chúng nhiệt tình.

Lúc sắp cập bờ mấy ông chú đi xuống hỗ trợ kéo người, hai ông chú một trái một phải đỡ người nhảy sông ngất xỉu lên bờ, một ông chú khác thì muốn đỡ Giang Dữ Mặc, nhưng bị Giang Dữ Mặc tránh đi.

Gió thổi cơ thể bị nước sông thấm ướt của Giang Dữ Mặc run bần bật, cậu vốn đã đủ trắng, hiện tại môi cũng trở nên trắng nhợt trông cả người càng thêm trong suốt, dáng vẻ yếu ớt khiến ông chú nhớ đến thằng nhóc thúi chỉ biết chơi điện thoại nhà mình, trong lòng càng tăng thêm đôi phần thương tiếc.

"Nhóc con! Lá gan cậu cũng lớn quá! Cậu không sao chứ? Tôi gọi 120, muốn đưa cậu cùng đi bệnh viện không?"

Giang Dữ Mặc lắc đầu, không hề muốn nói gì, ngay cả tâm trạng ứng phó cũng không có, một lòng một dạ chỉ muốn rời đi.

Ông chú nhiệt tình còn muốn quan tâm vài câu, bên kia có người gọi "Cậu ta ngất rồi, có ai biết cấp cứu không?"

Ông chú bảo "Tôi biết!" rồi chạy qua đó.

Giang Dữ Mặc chậm rãi bước lên bậc thang rìa, tóc ướt át rũ xuống gần như che mất nửa khuôn mặt cậu, cũng che đi vẻ mặt lạnh nhạt phiền chán của Giang Dữ Mặc.

Cậu lên một chiếc xe taxi trong ánh mắt tán thưởng của người qua đường.

Idol mạng ở bên kia cầu, tạm thời không qua được, chỉ có thể tiếc nuối giơ điện thoại luôn mãi nhắm ngay xe taxi, cho đến khi xe taxi hòa vào dòng xe cộ biến mất không thấy.

Idol mạng vẻ mặt tiếc nuối: "Cũng không biết khi nào còn có thể gặp lại anh trai nhỏ này! Anh ấy tốt bụng như vậy, người nhà của anh ấy nhất định rất yêu anh ấy."

[Nghe nói chỉ có người được yêu mới hiểu được yêu người khác thế nào.]

[Vậy người nhà của anh ấy nhất định rất tốt bụng, gia giáo nhất định rất tốt, mới có thể dạy dỗ anh trai nhỏ xuất sắc như vậy!]

[Đều là kịch bản, này mà các người cũng tin? Người thời nay thật sự quá dễ lừa!]

[Cả thế giới chỉ mày tỉnh táo nhất được chưa, cút!]

.....

Đêm khuya, tiệc rượu kết thúc, Giang Hoa Dung và vợ con trở lại nhà họ Giang.

Vừa xuống xe, Giang Hoa Dung đã giận không thể át rống to với quản gia: "Giang Dữ Mặc đâu? Bảo nó cút ra đây cho tôi!"

Hầu nữ nhận lấy áo khoác Giang Sùng Nguyên cởi.

"Lần này Giang Dữ Mặc thật sự rất quá đáng!" Giang Sùng Nguyên nói: "Bất cẩn một tí, nhà họ Giang sẽ có tai họa ngập đầu, nó có phải còn ở chỗ ổ chó đó không?"

Giang Nhiễm vẫn vẻ mặt không biết đã xảy ra chuyện gì, ngồi xuống sát mẹ ôm lấy cánh tay bà ta, biểu cảm có chút lo lắng: "Mẹ, anh hai đã làm gì rồi ạ? Khiến ba với anh cả tức giận như vậy?"

Mẹ Giang vỗ vỗ mu bàn tay Giang Nhiễm: "Con đừng nghĩ nhiều nữa, đây không phải chuyện con nên hỏi đến. Chẳng phải con hẹn người khác ra ngoài chơi vào ngày mai à? Con lên lầu trước đi chuẩn bị đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!