Chương 48: (Vô Đề)

Giang Dữ Mặc bưng lên nước trái cây uống một ngụm, miệng giấu sau ly cười trộm.

[Ký chủ! Nam chính thật sự rất để ý anh.]

"Đây không phải nên thế sao?" Giang Dữ Mặc nghĩ, vì có thể bắt được Cố Ngu, cậu đã hy sinh nhiều như vậy, nếu Cố Ngu còn có thể dửng dưng, vậy mình tính là gì?

Hệ thống phát ra khảo vấn từ linh hồn: [Nhưng ký chủ, trước đây anh không phải thích Nguyên Tiếu sao?]

Nói đến Nguyên Tiếu, Giang Dữ Mặc trong lòng dừng một thoáng.

Gần đây vội vàng chơi với Cố Ngu, cũng đã quên cô ta.

Đối với người phụ nữ này, tâm trạng của Giang Dữ Mặc rất phức tạp.

Cậu giờ hồi tưởng lại lúc mình lần đầu tiên nhìn thấy Nguyên Tiếu, thế nhưng cảm thấy rất xa xôi, nhưng nghĩ kỹ, cũng chẳng qua là chuyện mới mấy năm trước.

Đó là một buổi tiệc không thể bình thường hơn, Giang Sùng Nguyên và Giang Nhiễm bám riết không tha mà tìm cậu làm phiền, rất th* t*c mua được người phục vụ, ra vẻ bất cẩn đụng vào cậu, rượu đủ loại màu sắc xối ướt cả người cậu.

Chung quanh một mảnh giễu cợt, Nguyên Tiếu lúc ấy đưa cho cậu một chiếc khăn tay, lau chất lỏng trên mặt trên đầu.

Đối với điều này, Giang Dữ Mặc lại không cảm động, cho đến khi cậu nhìn thấy Nguyên Tiếu và Cố Ngu đứng chung một chỗ nói chuyện phiếm, người khác đều nói hai người họ môn đăng hộ đối, kim đồng ngọc nữ.

Giang Dữ Mặc đứng trong một góc, nhìn chăm chú bọn họ.

Thật tốt, đây càng thêm có vẻ cậu như con chuột trong cống ngầm hơn.

Dựa vào đâu bọn họ có thể tỏa sáng như vậy chứ?

Sau này, không biết xuất phát từ tâm lý gì, cảnh tượng ấy, cậu nhớ thật lâu, lâu đến mức cậu cho rằng mình thích Nguyên Tiếu.

Sau khi trùng sinh, mục tiêu của Giang Dữ Mặc dời đi, cũng sắp quên Nguyên Tiếu rồi.

Bây giờ một lần nữa nhắc đến, lại có một cảm giác cảnh đời đổi thay.

Nghĩ đến Nguyên Tiếu thích Cố Ngu…

Giang Dữ Mặc đột nhiên che miệng, không biết nghĩ đến gì, phụt cười trộm.

Hệ thống hiện tại quen thân với ký chủ, đã có thể cơ bản phán đoán ra ý nghĩ của cậu, nụ cười phảng phất chơi xấu thành công này, hiển nhiên là ký chủ lại muốn bắt đầu xuống tay với ai rồi.

Mà hệ thống giám sát không cảnh cáo, đã nói lên ký chủ không phải ác ý cực đoan.

Vậy hẳn không có việc gì nhỉ.

Thời gian không sai biệt lắm, đoàn người đến đài quyền anh phía sau tòa nhà chính trước.

Quản gia già đã phân phó người hầu chuẩn bị đầy đủ hết vật phẩm cần thiết, bao tay đấm bốc, mũ đội đầu, vòng bảo vệ răng, giày quyền anh vân vân đầy đủ mọi thứ.

"Những thứ này thì không cần đeo nhỉ." Tần Húc nhìn mũ đội đầu và vòng bảo vệ răng, đeo vào không đẹp lắm.

Đàn em A khuyên nhủ: "Anh Tần, anh vẫn nên mang lên đi, an toàn quan trọng hơn."

Tần Húc đeo xong găng tay đấm bốc: "Cậu cảm thấy tôi đánh không lại anh ta một kẻ ngồi văn phòng quanh năm?"

Lúc này, Giang Dữ Mặc đi tới, xem xét nhìn: "Anh vẫn nên mang vào đi, cẩn thận một chút luôn tốt mà, đừng để bị thương."

Hoàn toàn khác với khi đối mặt với đàn em, Tần Húc rạng rỡ như Samoyed cho chút ánh nắng là xán lạn: "Cậu lo cho tôi. Được, tôi mang."

Đàn em A: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!