Chương 47: (Vô Đề)

Ngoài cửa, người hầu đang lưng dựa cửa chính, hai tay chắp sau người, mắt nhìn phía trước, vô cùng nghiêm túc.

Anh ta lén nhìn trái phải, không ai đi lên, lặng lẽ dán tai lên cửa.

Hửm? Kỳ lạ, nhìn dáng vẻ kia vừa rồi, đã là khó kìm lòng nổi, vì sao bây giờ lại không hề nghe thấy một tí âm thanh, cách âm trang trí của biệt thự tốt như vậy sao?

Người hầu nói thầm trong lòng.

"Cậu ở đây làm gì?"

Người hầu sợ đến nỗi cơ thể chợt đứng thẳng xoay người, Từ Phi Diệu đi đầu đi lên từ cầu thang, bọn Cố Du Du, Từ Thành Anh, Tần Húc đi theo phía sau.

Vốn dĩ Từ Phi Diệu điều khiển ngựa chắn Tần Húc kín mít, khiến hắn không thể tiến vào biệt thự, nhưng cưỡi ngựa cũng là một việc tay chân, chẳng bao lâu, người cưỡi vài vòng trong sân đều mệt mỏi bèn quay lại, bọn họ muốn vào phòng thay đồ trong biệt thự nhỏ thay quần áo.

Nhiều người như vậy, Từ Phi Diệu tự nhiên không thể chặn đường nữa, chỉ có thể đi lên cùng với bọn họ.

Chỉ là hắn không ngờ thế mà sẽ có một người hầu đứng ở cửa.

Từ Phi Diệu ngày thường đổi bạn gái cần mẫn giống như thay quần áo, loại tình huống cần người trông cửa này, lập tức khiến cho hắn hiểu sai.

Từ Phi Diệu lập tức duỗi tay ra, ngăn cản những người khác: "Cách không xa bên cạnh có sân bắn, không chỉ đầy đủ hết trang bị, huấn luyện viên còn là quán quân vô địch thế giới, thế nào? Qua đó chơi một chút?"

Cưỡi ngựa, bắn súng linh tinh đừng nói nam giới, một số nữ giới cũng sẽ thích, đa số người tuy cảm thấy Từ Phi Diệu đột nhiên nói sang chuyện khác có hơi kỳ lạ, nhưng lực chú ý đã bị bắn súng thu hút.

Chỉ có Tần Húc liên tưởng đến hành động ngăn cản hắn vừa rồi của Từ Phi Diệu, song vừa thấy người hầu đứng ngay ở cửa, cũng không làm chuyện gì, giống như trông cửa thay ai vậy.

Tần Húc không phải thằng ngốc, đều là đàn ông, ở chung với người trong lòng có mấy ai có thể dằn lại không động chứ.

Cho dù người kia là Cố Ngu, danh tiếng có tốt, vừa rồi chẳng phải vẫn cơ mưu trực tiếp dẫn người cưỡi ngựa, phô diễn kỹ năng nhân cơ hội tiếp xúc thân mật với Giang Dữ Mặc.

Ngoại giới biết Cố Ngu quân tử ôn nhuận mà bọn họ tôn sùng cũng có một mặt vô sỉ như vậy không?

"Các cậu đi chơi bắn súng đi, tôi mệt rồi, giờ tôi chỉ muốn thay quần áo rồi thuận tiện tắm rửa." Tần Húc nói.

Tần Húc vài bước lao tới phía trước, Từ Phi Diệu ê một tiếng chạy vài bước một lần nữa ngăn lại: "Muốn thay quần áo, gian phòng đó cũng được." Từ Phi Diệu cằm chỉ phòng đối diện.

Biệt thự này gì đều có, không thiếu nhất chính là phòng.

Tần Húc sắc mặt lạnh xuống: "Quần áo của tôi đặt bên trong, tôi muốn vào đó thay quần áo."

Đàn em B đột nhiên thăm dò: "Ờm, anh Tần, anh vừa rồi thay quần áo ở căn phòng kia í."

Hắn chỉ chỉ phòng chéo đối diện.

Đàn em A dùng sức vỗ đầu B một phát, hận sắt không thành thép: "Đồ ngốc! Cậu ngày thường không nhìn rõ tình hình thì thôi, không biết nói thì câm miệng cho tôi! Coi chừng anh Tần gọt cậu!"

Đàn em B che miệng kinh hoảng gật đầu.

"Cậu em Tần," Từ Phi Diệu cười đến lộ cả hai hàng răng: "Cậu không phải muốn thay quần áo sao? Mời đi."

Từ Phi Diệu lớn hơn Tần Húc vài tuổi, cùng thế hệ với anh hắn ta, gọi hắn cậu em Tần cũng không sai.

Chỉ là nói ra dưới tình huống như vậy, thì có loại ý vị đè đầu Tần Húc.

Tần Húc vẫn không nhúc nhích như cây cột, trong chốc lát, lập tức chỉ ra vấn đề: "Anh vẫn luôn ngăn cản tôi vào căn phòng này, là vì bên trong có thứ gì không thể gặp người à?"

Nếu nói trước đó tương đối uyển chuyển, như vậy hiện tại chính là trực tiếp cạch mặt.

Nụ cười của Từ Phi Diệu biến mất, sắc mặt chợt âm trầm xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!