Chương 45: (Vô Đề)

Cố Ngu ngay cả giày da cũng chưa cởi lập tức vọt vào căn hộ, bước nhanh lao vào căn phòng đã được người ở hơn một tuần, dừng lại trước cửa phòng tắm rộng rãi.

Ánh sáng từ kính bên cạnh rải vào, sạch sẽ sáng ngời, trên bồn rửa tay còn đặt cốc và bàn chải đánh răng, trên tường treo vật phẩm dùng rửa mặt, hết thảy đều giống như mấy ngày trước, cũng chẳng có gì thay đổi.

Nhưng tất thảy cũng thay đổi

--- Giang Dữ Mặc biến mất.

Cố Ngu lùi lại một bước, nghiêng người nhìn quét phòng ngủ.

Chăn mỏng trên giường là chiếc mình bọc lấy Giang Dữ Mặc tối qua, lúc này đang hỗn độn nằm trên giường, ở giữa gò lên một ổ nhỏ, Cố Ngu có thể tưởng tượng không lâu trước đây, người kia đang thoải mái nằm bên trong.

Người đàn ông đi quá gấp, tóc không chút cẩu thả bị mồ hôi ướt nhẹp, chật vật rũ trước mắt.

Anh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

Trong lòng có vô số cảm xúc đâm loạn trong ngực.

Giọng nói thật lâu chưa từng xuất hiện, lúc này lại lần nữa xuất hiện trong đầu.

- Mày xem, ngoan ngoãn trước đó của cậu ta đều là giả vờ! Chỉ chờ mày thả lỏng cảnh giác, nhân cơ hội trốn thoát khỏi mày!

- Không, không đúng! Cậu ấy mấy ngày nay…

- Cậu ta mấy ngày nay ngoan ngoãn gọi mày vài tiếng anh trai! Mày thật đúng là coi cậu ta thành em trai ngoan?!! Mày quên cậu ta đời trước là lấy lòng khoe mẽ, lấy được niềm tin của người khác như thế nào sao?

Mày lời thề son sắt nói phải nhìn chằm chằm cậu ta, phải nắm giữ hướng đi của cậu ta, bảo đảm cậu ta vô hại, nhưng trên thực tế thì sao? Bất quá ngắn ngủn mấy ngày sống chung, mày cũng đã hoàn toàn chìm vào lời ngon tiếng ngọt từng tiếng "anh trai" của cậu ta đúng không!

Còn nói chỉ là dự phòng cậu ta làm chuyện xấu, ha, nói suông mà thôi, đừng tự lừa bản thân thật chứ!

Mày dám nói mày không có tư tâm không?

Mày rõ ràng biết, cậu ta giỏi nhất, chính là lợi dụng ưu thế của mình, dễ dàng đạt được lòng tin của người khác, sau đó, lại không chút lưu tình mà hủy diệt anh ta.

Chính mày đã từng nói, cậu ta chính là một quả táo lòng dạ hiểm độc!

Chẳng qua ngắn ngủn mấy ngày, mày cũng đã không kiềm chế được mà bước vào bẫy của cậu ta rồi. Cậu ta dễ dàng đã đùa giỡn mày trong lòng bàn tay, mà mày thế nhưng cho rằng bản thân là thợ săn.

Mày chỉ là một trong những con mồi của cậu ta

--- chỉ thế mà thôi.

Cố Ngu ôm đầu, cả khuôn mặt ẩn sau mái tóc đen loà xoà hỗn độn, toàn thân cơ bắp căng chặt, sườn cổ và trên trán gân xanh nổi lên, gân xanh trên cánh tay phập phồng như hít thở, hô hấp dồn dập hỗn loạn giống như đang tiến hành sự vùng vẫy không người biết.

Đột nhiên, anh cắn chặt cổ tay, khoảnh khắc đau đớn ập đến, những chất vấn phức tạp đó trong đầu dường như đều biến mất tăm.

Không biết qua bao lâu, Cố Ngu ngẩng đầu, ánh mắt như chìm vào vực sâu đầm đen, không thấy một chút đốm sáng.

Máu xuôi theo cổ tay, lướt qua ngón tay run rẩy tách một tiếng nhỏ xuống mặt đất.

Anh lấy điện thoại ra, gọi cho vệ sĩ.

Giọng nói rút đi sự dịu dàng, như sương giá trên đỉnh núi tuyết, nhàn nhạt không chứa cảm xúc.

Anh không chê phiền lụy, dặn dò từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, nghĩ đến trước mỗi một chi tiết.

Mười phút sau, đội trưởng vệ sĩ nhìn màn hình đã đen lại, hiếm thấy ngơ ra một lát.

"Sếp, ông chủ nói gì vậy, tôi lần đầu tiên thấy anh khiếp sợ như vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!