Chương 44: (Vô Đề)

Trong bóng đêm, không ai trả lời.

Bức màn chắn sáng nặng nề ngăn cản toàn bộ ánh sáng bên ngoài, trong phòng không có chút nguồn sáng nào, là đen kịt duỗi tay không thấy năm ngón tay.

Sau khi thị giác bị cướp đoạt, thì cảm quan khác sẽ phóng đại vô hạn.

Hô hấp dồn dập, nhịp tim thấp thỏm, mùi hương bình thường của sữa tắm tinh chất dưỡng da trải qua nhiệt độ cơ thể bốc hơi, trở nên dinh dính ngọt nị, như một tấm lưới, quấn quanh bao vây Cố Ngu.

Bàn tay tinh tế không biết khi nào sờ lên cổ anh, như khiêu khích tựa như gần như xa.

Hầu kết Cố Ngu hơi lăn, đã bị đầu ngón tay của Giang Dữ Mặc đè lại.

Cố Ngu cách áo ngủ đè lại một bàn tay khác đã sờ xuống bụng dưới, trầm giọng nói: "Cậu rốt cuộc muốn làm gì?"

Giang Dữ Mặc vẫn im lặng, lòng bàn tay cậu bị thẳng thừng đè lại, cậu cũng không vùng vẫy, chỉ dùng chút sức đi cọ sát cơ bắp mượt mà có lực bên dưới.

Bụng căng cứng không thể kiểm soát, Giang Dữ Mặc tiến thêm một bước, cằm vừa nhấc, miệng vừa há, đã tiến đến cần cổ người đàn ông.

Ướt trơn ấm áp, tiếng nước chậc chậc, cậu chỉ dùng nửa đoạn trước, vừa nhẹ vừa mềm, đầu tiên là từ từ nghiền qua, rồi sau đó đầu lưỡi hơi khơi lên.

Phảng phất muốn móc vào trong lòng anh.

Giang Dữ Mặc nghẹn một cơn tức, cho dù là kiếp trước cậu hao hết tâm tư mưu tính, cũng chưa trả giá nhiều tâm tư như hiện tại, còn tưởng rằng Cố Ngu thật sự thờ ơ, nhưng đây không phải rất có cảm giác sao?

Giang Dữ Mặc âm thầm đắc ý, rèn sắt khi còn nóng, môi xáp lên, hôn đồng thời ngón tay sờ vào khe hở giữa mũ trùm đầu và cổ.

Môi v**t v* trên hầu kết, cậu còn nhớ rõ Cố Ngu có một nốt ruồi đen nho nhỏ trên hàm dưới, ngón tay đẩy ra mũ trùm đầu, đồng thời đầu lưỡi nhân tiện hơi móc, cắn hàm dưới láng mịn của anh.

Đêm nay sau khi Cố Ngu tiễn cô Trương đi, mình lại về phòng uống rượu, mấy chai rượu xuống bụng, sau khi tắm rửa xong, cảm giác say ngược lại bốc hơi, khiến người đầu óc choáng váng.

Cố Ngu cảm thấy mình hình như say thật rồi.

Đây thật sự là hiện thực sao?

Giang Dữ Mặc sẽ làm ra loại chuyện này?

Cồn khiến người ta phản ứng chậm chạp, tư duy của Cố Ngu hình như cũng trở nên chậm.

Thiếu niên còn cọ người cắn cằm day nghiến, thường thường thè lưỡi trêu chọc.

Cơn ngứa tê tê tinh tế, như tia lửa điện len lỏi khắp nơi, có gì đó đi lên.

Cố Ngu rốt cuộc không nhịn được, tay lần mò ấn sau đầu thiếu niên, cằm vừa nhấc, mũi va vào nhau trước, không đợi Giang Dữ Mặc phản ứng lại, Cố Ngu nghiêng mặt, hé môi cắn n** m*m m** của đối phương.

!!!

Trong bóng đêm, Giang Dữ Mặc hai mắt trừng to, trong óc tựa như đang có sét đánh.

Hai tay cậu mới vừa đưa ra phản ứng, đè lại cơ ngực lớn rắn chắc mềm dẻo của người đàn ông, giây tiếp theo, bàn tay to sờ đến xương bướm trắng tinh không tì vết một tay đè cậu lại.

Hai người dán sát không có khe hở, Giang Dữ Mặc da đầu căng thẳng, trên lưng, tay di chuyển khắp nơi, khơi lên từng đợt gợn sóng trên mặt nước.

Cậu bị xâm nhập giữa răng, xông vào một cách bá đạo cuồng quét chiến trường, vết lõm sâu giữa xương sống được chăm sóc từng tấc ngừng lại, đầu ngón tay lơ đãng lướt qua vị trí tim.

Giang Dữ Mặc chợt giật mình, toàn thân lông tơ dựng thẳng, cậu dùng sức đẩy, không đẩy ra, thẳng thừng cắn đầu lưỡi đang quấn lấy mình.

Mùi máu lan tỏa trong khoang miệng, đau đớn phá tan mê loạn, Cố Ngu mở choàng mắt, hai tay lập tức buông thiếu niên ra.

Cố Ngu l**m môi dưới, là đau, không phải mơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!