Chương 43: (Vô Đề)

Giang Dữ Mặc khuôn mặt nhỏ căng thẳng, thu lại tươi cười.

Cậu kiễng chân, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn trước ngực người đàn ông, tiến đến trước cổ Cố Ngu, hít hít mũi.

Không phải ảo giác, thật sự nhiều một mùi nước hoa ngọt ngào, loại nước hoa này, thường nữ giới sử dụng nhiều hơn.

Khí nóng phả trên cổ, Cố Ngu nghiêng cổ, nắm lấy tay Giang Dữ Mặc rời khỏi ngực, hơi dùng sức đẩy người ra.

Cố Ngu dường như không có việc gì: "Sao vậy?"

Giang Dữ Mặc yên lặng nhìn anh vài giây, nhoẻn miệng cười: "Không có gì, chỉ là vài ngày không gặp anh trai rồi, em rất nhớ anh."

Giang Dữ Mặc kiễng chân tay cũng đã giơ lên, Cố Ngu lại bước lệch một bước, đi về phía nhà ăn: "Đói bụng rồi, ăn cơm trước đi."

Hôm nay tan làm muộn, Cố Ngu kêu khách sạn đưa cơm trước.

Cố Ngu mới ăn một lát, đột nhiên lên tiếng, nhìn về phía người bên trái đang nhìn chằm chằm vào anh, có chút bất đắc dĩ: "Cậu nhìn tôi làm gì?"

Giang Dữ Mặc ghé vào trên bàn, đôi tay chống cằm, lắc đầu: "Không có gì, em chỉ là nghĩ, anh trai anh thật sự đã trở lại sao? Không phải là ảo giác của em đó chứ?"

Không đợi Cố Ngu nói gì, Giang Dữ Mặc duỗi tay sờ về phía tay Cố Ngu, đầu ngón tay lướt qua trên gân xanh nổi lên.

Giang Dữ Mặc gật đầu rất nghiêm túc: "Ừm, là nóng, anh trai thật sự đã trở về rồi."

Cậu cười có hơi quá chói mắt, Cố Ngu quay đầu ho một tiếng, cầm lấy chiếc ly trong tầm tay theo chiến thuật uống ngụm nước.

Cố Ngu dường như nghe thấy một tiếng cười khẽ, trái tim anh cũng theo đó đập một chút: "Đêm nay sao đột nhiên muốn ngồi đây?"

Ngày thường hai người đều ngồi đối diện, cách nhau hơn một mét, đêm nay Giang Dữ Mặc lại đột nhiên thay đổi thói quen, ngồi ngay tại chỗ cạnh Cố Ngu, duỗi tay là có thể chạm đến đối phương.

Vừa nghĩ đến việc này, tay trái Cố Ngu lại bị sờ mó một chút, vừa rồi là trên gân xanh, lúc này lại là theo bên sườn gân xanh chậm rãi di chuyển.

"Anh ơi anh nói đi?" Giang Dữ Mặc một tay chống mặt, mắt động theo tay, bụng ngón tay sờ theo từ cổ tay lên gốc ngón tay, nhảy vài cái trên tĩnh mạch: "Anh trai cho rằng em là vì sao đây?"

Cố Ngu đương nhiên biết, nhưng anh không thể nói, mà là dùng đũa chung gắp thịt cho cậu: "Ăn cơm, đợi lát lạnh sẽ ăn không ngon."

Giang Dữ Mặc nhìn chằm chằm món thịt trong chén, l**m l**m răng nanh: "Em muốn anh trai đút em."

Cố Ngu quá mức kinh ngạc: "Hửm?"

Anh xác định đã xịt nước hoa, sao Giang Dữ Mặc trước mắt trừ phản ứng lúc mới đầu, bây giờ trông vừa không tức giận cũng không buồn bã thế?

Anh mím môi, trong lòng có chút hụt hẫng.

"Anh ơi anh nghĩ gì thế?" Giang Dữ Mặc nói: "Nhanh lên."

Cậu nắm lấy nửa phần ngón tay trước tay trái Cố Ngu, cổ duỗi ra: "A ~"

Cố Ngu cuộn lại ngón tay xuống như thể bị bỏng, rút tay về, trước khi Giang Dữ Mặc biểu đạt bất mãn, trước dùng muỗng đựng đầy thịt rau cơm lấp kín miệng cậu.

"Ưm." Giang Dữ Mặc trừng mắt lườm anh một cái, nhai kỹ nuốt chậm mà nhai nuốt.

Cậu trước đây luôn lo không cơm ăn, phải dựa vào cướp, dần dần liền hình thành thói quen nuốt trọn, dần dà, dạ dày cũng không tốt lắm.

Nhưng chỉ mấy ngày như vậy, đã nuôi thành thói quen nhai kỹ nuốt chậm này, hơn nữa không biết có phải ăn cơm đúng giờ, cộng thêm nguyên liệu dùng cũng đều là thiên nhiên hữu cơ không mà bệnh bao tử cũng đã không tái phát được khoảng thời gian rồi.

Cố Ngu đút mấy miếng, liền buông muỗng xuống để tự cậu ăn.

Kết quả giây tiếp theo, đũa chung kẹp vật thể thon dài màu vàng đưa đến bên miệng anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!