Chương 42: (Vô Đề)

Giang Dữ Mặc cúi đầu k** kh** q**n ra nhìn thoáng qua.

Nhắm mắt.

"Cậu đang làm gì thế?"

Giọng nói khàn khàn từ tính, ngữ điệu tuy rằng nhàn nhạt, nhưng Giang Dữ Mặc cảm thấy Cố Ngu bây giờ hình như có hơi khác so với ngày thường.

Có lẽ do đèn trần quá sáng, trong phòng chỉ mở đèn bàn đầu giường.

Đôi mắt giấu sau mái tóc rối, phảng phất cất giấu thứ gì đó nặng trĩu. Anh ôm một gối đầu trong lòng, chặn hết nửa khuôn mặt dưới, khiến đôi mắt càng thêm sâu thẳm trong bóng tối.

Giang Dữ Mặc như bị bỏng dầu nóng nóng bỏng, dời tầm mắt đi: "Không có gì hết, anh ơi, sao đột nhiên muốn video với em?"

Cậu dừng một chút, liếc nhìn người đàn ông một cái lại dời đi: "Anh trai, không phải đang trốn em mới đi công tác à?"

Thiếu niên bất mãn tựa như mèo con vươn vuốt hoa mai cào vào ngực anh một chút, Cố Ngu thật sâu nhìn sườn mặt cậu, sau vài giây im lặng, nói: "Không phải trốn cậu, chỉ là sắp xếp công việc bình thường."

Nói xong lại cầm lấy rượu vang đỏ đã sớm rót sẵn bên cạnh uống một ngụm.

Giang Dữ Mặc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía người đàn ông: "Thật sự?"

Vui sướng trên mặt thiếu niên không có bất luận vẻ xán lạn nào, nhưng ánh sáng trong mắt lại loá mắt đến vậy, cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng tinh xinh đẹp, làm anh nhớ đến vỏ sò luôn thích đi nhặt trên bờ cát khi đi nghỉ phép ở bãi biển hồi còn nhỏ.

"Ừm."

Cố Ngu lại nhấp một ngụm rượu, nghiêng đầu, tìm một tư thế thoải mái: "Hôm nay cậu ở nhà đã làm những gì?"

Rõ ràng đã xem qua theo dõi, rõ ràng có thể xem lại theo dõi, nhưng Cố Ngu giờ phút này lại muốn nghe Giang Dữ Mặc tự mình nói.

Anh đột nhiên chuyển động, tư thế hơi gần giống trước đó, bàn tay cầm điện thoại vô thức đặt cả xuống theo đùi.

Hình ảnh video phóng to trong điện thoại của Cố Ngu là thiếu niên, cậu ngồi ngay trên giường mình, áo trên có hơi rộng, cũng có chút mỏng, trừ xương quai xanh bả vai nhô ra, ngày gần đây ngực cũng có chút thịt, quần áo thỉnh thoảng dán vào người hiện ra hình dáng không nên có.

Cho nên anh không thấy được hình ảnh quay bên mình ở góc trên bên phải, hiện tại chiếm cứ khoảng lớn màn hình chính là phần khóa kéo quần tây hình tượng đồ sộ nào đó và áo sơmi trắng nửa phần eo trên bụng.

Giang Dữ Mặc cúi đầu, lỗ tai dựng lên trong tóc đen hồng hào lạ thường.

Cậu giơ ngón tay từng việc từng việc đếm chuyện đã làm, ước chừng có hơn mười phút, đều không ngẩng đầu.

Theo giọng nói của thiếu niên, Cố Ngu chậm rãi uống xong rượu vang đỏ trong ly, không nhanh không chậm rót thêm một ly.

"Anh ơi, anh biết không? Hôm nay có một con chim đột nhiên đâm lên kính, ha ha ha, nó thật ngốc."

Giang Dữ Mặc chia sẻ những chuyện thú vị trong cuộc sống hôm nay, đang nói đến vui vẻ, đầu ngẩng lên, nhưng mới ngẩng một chút đã lại cúi xuống.

"Tại sao cúi đầu? Cậu không muốn nhìn thấy tôi?" Giọng nói lạnh lùng, nhưng lại mang theo không dè như răn dạy nhân viên ngày thường, chính anh không phát hiện, tiếp tục nói bằng giọng điệu ra lệnh: "Ngẩng đầu lên."

Lông mi Giang Dữ Mặc rung động lên xuống như cánh bướm, cậu nhấc mí mắt, lại rũ xuống, gương mặt càng thêm ửng hồng, làm người ta nghĩ đến quả đào mật mọng nước.

"Anh ơi, màn ảnh bên phía anh bị lệch rồi."

Cố Ngu lúc này mới dời tầm mắt đến góc trên bên phải, nơi nào đó ngày thường thường sẽ không chú ý lúc này đồ sộ chiếm cứ hơn nửa hình ảnh.

"Khụ."

Lúc này đến lượt Cố Ngu nghiêng đầu, không nhìn màn hình.

Nửa dưới khuôn mặt anh đều giấu đằng sau gối đầu màu trắng, lúc nghiêng đầu, lộ ra chút cổ, bên trên đã đỏ một vùng lớn, không chỉ cổ, ngay cả lỗ tai cũng đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!