Chương 41: (Vô Đề)

Giang Dữ Mặc: o.o?

Thứ gì thế?

Mới vừa tỉnh ngủ, còn có hơi mơ hồ, trên giường sao lại có gậy? Còn rất phỏng tay nữa?

Giang Dữ Mặc không nhịn được nhéo một phát, muốn vứt nó xuống giường.

Kết quả vừa mới nhúc nhích một chút, thứ kia thế mà hơi giật, không đợi cậu cúi đầu tìm tòi nghiên cứu, đã bị một bàn tay lớn nóng bỏng nắm lấy cổ tay.

Bàn tay này như còng tay chặt chẽ khóa chặt cổ tay cậu, gân xanh trên mu bàn tay chuyển động giãn ra, phảng phất giây tiếp theo sẽ phải bật ra ngoài.

Giang Dữ Mặc: O.O!!!!

Giang Dữ Mặc như thể bị dội một chậu nước đá xuống đầu, lập tức tỉnh táo.

Cậu khó tin mà ngẩng đầu, trước nhìn thấy một chiếc cổ trắng tuyết hơi thô hơn cậu, hầu kết nhô lên lúc này bỗng nhiên trượt lên xuống vài lần, chỗ giao giữa cổ và cằm có một nốt ruồi đen nhỏ.

"Buông tay." Giọng nói của người đàn ông mới vừa thức dậy có sự khàn khàn dục cầu bất mãn.

Tầm mắt lướt qua mũ trùm đầu màu đen, Giang Dữ Mặc đối diện đôi mắt đen trầm ấy.

Không phải chứ?

Tối qua cậu không phải ngủ ngon lành bên trong sao? Sao một giấc ngủ dậy cho cậu lết đến trên giường Cố Ngu rồi?

Trước đây cậu cũng không có thói xấu mộng du mà!!

"Cậu còn định nắm bao lâu?" Giọng nói của người đàn ông mang theo sự lười biếng khi vừa tỉnh ngủ.

Giọng nói khàn khàn thuần hậu đặt vào ngày thường Giang Dữ Mặc có lẽ sẽ xoi mói mà thưởng thức một chút, hiện tại lại lập tức như một con mèo xù lông bị dẫm đuôi, lập tức ngồi bật dậy, hai tay chống sau mông không ngừng lùi về sau.

Cậu mở to hai mắt, nhìn như đang trừng người, nhưng thật ra người đã đi được chốc lát rồi.

Cố Ngu không ngờ mình mới là người bị chịu tra tấn kia, không chỉ bị tập kích ban đêm, lại còn bị ôm như vòng sắt cả một đêm, anh cũng còn chưa nói gì, phản ứng của Giang Dữ Mặc đã lớn như vậy, làm đến như mình bắt nạt cậu vậy.

Cố Ngu đứng dậy, hoạt động xương cốt toàn thân cứng đờ cả đêm, anh mới vừa nói một chữ: "Cậu..."

"A!" Giang Dữ Mặc đột nhiên kêu lên sợ hãi một tiếng, cậu bỗng rút về sau.

"Cẩn thận!" Đồng tử Cố Ngu co rụt lại, nhìn thấy cậu sắp ngã xuống giường, cánh tay dài duỗi ra, liền vớt người vào trong lòng: "Cậu không sao chứ?"

Tay ấn trên eo dưới có hơi nóng, nhưng bỏng da hơn còn ở phía trước.

Gần, gần gũi quá.

Mí mắt Giang Dữ Mặc giật mạnh, không dám cúi đầu, nhưng cảm giác tồn tại của thứ chó kia quá mạnh, càng không muốn chú ý đến ngược lại càng để ý.

Cậu muốn phớt lờ, hai tay ấn ngực người đàn ông dùng sức đẩy người ra đồng thời, hai mắt vẫn không nhịn được liếc nhìn xuống một cái.

I

Giang Dữ Mặc: o.O?!!

Súc, súc sinh!

"Anh, anh ơi, thật xin lỗi." Giang Dữ Mặc miễn cưỡng giữ xong thiết lập, hai tay che mặt như không mặt mũi gặp người, thẹn thùng chạy về bên trong phòng ngủ.

Rầm!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!