Trung tâm thương mại bỏ vốn gốc vì lễ kỷ niệm lần này, mời các loại tự điển món ăn của các địa phương thuộc trời nam đất bắc, một đường từ đầu đường ăn đến cuối phố, chỉ đông nếm thử tây nhấm nháp, bụng cũng đã phồng lên.
Giang Dữ Mặc hễ qua một quầy hàng đều sẽ quay đầu lại đi tìm bóng dáng người đàn ông.
Căn bản không cần cố ý tìm kiếm, chiều cao xuất sắc gần như 1m9, đội một mái tóc màu xám sắt không dễ chọc, mấy chiếc đinh mày lộ ngoài khẩu trang, đầy người hơi thở không dễ chọc, lạnh lùng âm u như thể sẽ tùy tay móc ra một cây bóng chày không biết từ đâu.
Thân hình ưu việt đã được vô số người chú mục, ngoại hình và ăn mặc quá xuất sắc khiến người ta chùn bước.
Cố Ngu hai tay đút túi, không để bụng ánh mắt của ngoại giới, dạo bước nhàn nhã như dạo sân sau nhà mình.
Sự náo nhiệt và ồn ào của thế giới bên ngoài không liên quan đến anh, anh chậm rãi kéo xa khoảng cách với Giang Dữ Mặc, hai mắt lại vẫn cứ không hề chớp mắt mà nhìn chăm chú bóng dáng dần trở lại vui sướng ấy.
Ra ngoài quả nhiên chính xác, chậm rãi điều trị tốt sự dựa dẫm không cần thiết của cậu với mình, anh sẽ thả cậu rời đi.
Giang Dữ Mặc vốn dĩ đã không phải tính cách câu nệ, lúc cậu nằm trong phòng, cũng không hoàn toàn là vui chơi.
Cậu viết kịch bản cho mình, trọng điểm trong đó là lợi dụng bản chất tính cách tốt bụng của Cố Ngu.
Phải nói không hổ là nam chính, thật đúng là, quá dễ mềm lòng.
Cậu vốn đã không phải tính cách câu nệ, chỉ là biến cố đột ngột cộng thêm sự k*ch th*ch gần như thân mật, khiến cậu đối với người đàn ông từ sợ hãi chuyển biến thành ỷ lại và thích.
Theo trí nhớ của Giang Dữ Mặc, thì Cố Ngu không có thích ai, kiếp trước cậu từng hỏi thăm, nói nhiều nhất chính là vô số kim đồng ngọc nữ trong giới đều đối với Cố Ngu xua như xua vịt, nhưng người ta cứ là không động lòng phàm, không một ai có thể vào mắt anh, cho dù bị từ chối cũng rất dịu dàng, khóc còn sẽ đưa khăn tay.
Bởi vậy có thể thấy được, tính cách Cố Ngu là tốt thật.
Sau khi Giang Dữ Mặc bước vào tuổi dậy thì, chiều cao đột nhiên nhổ giò cao lên, di truyền dung mạo của mẹ đã từng khiến Giang Hoa Dung yêu thích, trong tinh xảo có kiểu đẹp trong sáng sắc sảo lạnh lẽo.
Đã quên là cấp mấy, lúc tan học có người chặn cậu trong phòng thiết bị thể thao tỏ tình với cậu, nói gã có thể vớt Giang Dữ Mặc từ nhà họ Giang ra ngoài, Giang Dữ Mặc trực tiếp quăng qua một bạt tai.
Gã đó còn muốn dùng ép, Giang Dữ Mặc cũng không khách sáo, cậu so không lại về tố chất thân thể, động thủ toàn hướng đến mấy điểm yếu ớt, dù sao người kia cuối cùng đau đến nỗi lăn lộn trên mặt đất.
Có thể do quá mất mặt, cuối cùng tự mình che che giấu giấu, ngay cả tìm Giang Dữ Mặc tính sổ cũng không dám.
Vừa so sánh như vậy, Cố Ngu còn đưa khăn tay ở trong mắt Giang Dữ Mặc quả thực chính là một cha thánh đỉnh của chóp.
Mà Cố Ngu sau khi trùng sinh, không xác định Giang Dữ Mặc và kiếp trước có quan hệ không, lựa chọn tối ưu thế nhưng cũng chỉ là theo dõi quan sát mà thôi.
Nếu là Giang Dữ Mặc, trực tiếp sẽ phòng tai nạn lúc chưa xảy ra, ra tay trước thì chiếm được lợi thế.
Hàm răng cắn qua sơn tra bộc đường, chua chua ngọt ngọt nổ tung trong miệng, Giang Dữ Mặc nheo nheo mắt, vẫy vẫy hồ lô đường trong tay về hướng Cố Ngu cách xa mình năm sáu mét.
"Anh ơi!"
Trên đường người nhiều, lúc này bên kia ngôi sao nhỏ bắt đầu lên sân khấu, đám người dần dần bị thu hút sang đó, đám đông thoáng bắt đầu di chuyển nhanh chóng.
Fans nam vội vàng đi tiếp ứng cho ngôi sao xách theo túi lớn túi nhỏ, không chú ý đường phía trước, va bộp vào người Cố Ngu, túi rơi xuống đầy đất.
"Đệt! Tao đ*t mẹ mày ấy! Mẹ nó mày bị mù…"
Lời lăng mạ há mồm là tuôn, nhưng fans nam vừa ngẩng đầu, như con gà gào thét bị bóp cổ, đột nhiên im bặt.
Người đàn ông với cả đầu tóc xám trên cao nhìn xuống, mái tóc loà xoà rũ trước mắt, đôi mắt sắc bén hẹp dài nửa híp, đinh mày lóe ánh sáng lạnh băng dưới ánh đèn.
Fans nam rụt cổ, vốn đang muốn cứng cổ phô trương quát họng, nhưng đảo qua thấy hình xăm vòng đen đầy cánh tay.
Lập tức cùng im lặng không lên tiếng mà nhặt lên vật tiếp ứng trên mặt đất với bạn đi cùng, chạy về phía sân khấu như chạy nạn.
Lúc lướt qua, Giang Dữ Mặc còn nghe thấy bọn họ nhỏ giọng nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!